
Những bước đi gần đây của Park Ji-hyun mang màu sắc bất ngờ. Người nhân vật thanh lịch mà đầy mê hoặc trong 〈Hidden Face〉, bộ phim đã đem về cho Park Ji-hyun giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc tại Giải thưởng Điện ảnh Rồng Xanh, từ độ tuổi 20 đến 40 của 〈Eun-jung và Sang-yeon〉 đã vẽ nên hành trình sống quyết liệt của một người mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, rồi đến “biến đồ-mi” mang “tuyệt đối sức hút” trong 〈Wild Sing〉. Những nhân vật, nhân vật nào cũng được trang bị cá tính mạnh mẽ, khi qua lại giữa màn ảnh và màn hình TV, Park Ji-hyun giờ đây nói rằng cô vừa mới bắt đầu nếm thử vị ngon của diễn xuất hài.
Bộ phim 〈Wild Sing〉 ra mắt vào ngày 3 tháng 6 là tác phẩm hài kể về “Triangle”, nhóm nhảy dance phối hợp ba người trong một thời từng khuấy đảo làng nhạc, nhưng vì một biến cố bất ngờ mà tan rã chỉ sau một đêm; họ tận dụng cơ hội tái xuất sau 20 năm để lao vào những thử thách liều lĩnh. Nữ diễn viên Park Ji-hyun đảm nhận vai trò trung tâm của “Triangle” và nhân vật “Biến đồ-mi” – “biến đồ-mi” với “tuyệt đối sức hút” – đồng thời đã thể hiện hết mình. Đồ-mi từng là “thực quyền” của “Triangle” và là giọng ca chính, nhưng sau khi giải nghệ, cô sống một cách thanh lịch như con dâu của một gia tộc tài phiệt khoe “tuyệt đối tài lực”.
Biến đồ-mi trong 〈Wild Sing〉 xoay ngược hình ảnh tinh tế mà công chúng kỳ vọng ở nữ diễn viên Park Ji-hyun, để bẻ nó theo hướng hài hước. Trong lúc bị vùi dập bởi cuộc sống con dâu bị kìm nén, Đồ-mi thực hiện một cuộc “lệch khỏi lề” sau 20 năm, lao vào những sân khấu rực rỡ. Đồ-mi của Park Ji-hyun khiến mảnh vỡ vỡ tan hình ảnh thanh lịch vốn có của một nữ diễn viên, mang đến sự “bùng nổ” khoái cảm đến từng khoảnh khắc. Park Ji-hyun, khi bước vào thử thách diễn xuất hài một cách nghiêm túc, đã đến với bộ phim độc đáo mang tên 〈Wild Sing〉 bằng tâm thế như thế nào? Chiều ngày 26, trong một nơi ở quận Jongno, Seoul, phóng viên ghi lại nguyên vẹn câu chuyện chân thành của nữ diễn viên Park Ji-hyun.

Sau buổi họp báo chiếu thử của tuần trước, phản hồi về bộ phim rất nóng. Cảm nhận của cô trước thềm công chiếu là gì?
Thật ra, sau khi MV được đăng lên, rất nhiều người đã nói “Có thật không vậy?” và thấy nó thú vị. Phản hồi đúng là còn hơn cả mong đợi. Ngay cả khi tôi xem phim, tôi cũng thấy nó hay và vui hơn so với những gì tôi đã hình dung, nên bản thân tôi cũng càng thêm mong đợi.
Tại buổi họp báo của phóng vấn 〈Wild Sing〉, cô có bày tỏ sự tiếc nuối rằng “Đáng lẽ phải làm cho hỏng hơn một chút”. Ý của câu đó là gì?
Thật ra, tôi nghĩ là mình luôn như vậy. Dù là vai diễn nào, tác phẩm nào, dường như luôn có những điểm khiến mình phải hối tiếc sau khi làm xong. Với bộ phim này, vì các đàn anh của tôi làm quá tốt, tôi cũng có nhiều lần nghĩ rằng nếu trên sân khấu, tôi được làm tròn vai trò “trung tâm” mạnh mẽ hơn nữa thì sẽ tốt hơn. (Eom) Tae-gu, (Gang) Dong-won – hai anh ấy đắm chìm vào nhân vật quá đúng, diễn xuất cũng quá giỏi nên tôi cũng vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Ngoài ra, ngày quay lại quá ngắn so với thời gian luyện tập sân khấu mà chúng tôi đã chuẩn bị, nên có lẽ cũng hơi tiếc. Tôi muốn làm thêm trên sân khấu, nhưng vì quay trong khuôn khổ thời gian bị giới hạn. Tôi cứ bị mắc kẹt trong suy nghĩ kiểu như “Nếu quay thêm một lần nữa thì chắc sẽ làm tốt hơn”.
Trên sân khấu, cô muốn thể hiện hình ảnh nào hơn nữa?
Tôi lẽ ra phải cho thấy nhiều biểu cảm đa dạng hơn một chút. Tôi khi xem Tae-gu – người đang đánh boxing trong MV – thì tôi cứ nghĩ “Sao anh ấy lại nảy ra ý tưởng như thế được?” Thế là tôi nghĩ rằng đáng lẽ tôi cũng nên thử nhiều thứ hơn, đáng lẽ tôi cũng nên làm ballet ở đó. (Cả đoàn cười) Tóm lại, tôi cứ nghĩ “Hay là mình làm cho lém lỉnh hơn một chút”, “Hay là mình quậy, giở trò quyến rũ thêm một chút”. Vì sự tiếc nuối quá lớn, tôi còn nảy ra ý muốn quay lại. Thực ra sau khi quay xong, cơ thể đã quen hơn, nên tôi cũng hát khẽ và nhảy khá nhiều.
Nếu có điểm nào cô đặc biệt dồn công sức để trở thành trung tâm của “Triangle” thì đó là gì?
Ban đầu, khi nói rằng tôi sẽ là “trung tâm”, tôi nghĩ chắc sẽ cần sự tự tin. Và tôi cũng lo lắng rất nhiều. Tôi gần như chưa có kinh nghiệm đứng trên sân khấu, lại còn vì bên cạnh tôi toàn là những người có ngoại hình nổi bật. Cuối cùng, tôi nghĩ “Hãy đi theo hướng tươi tắn”, “Hãy có sự tự tin tối đa”. Tôi đã xem video của rất nhiều nghệ sĩ để cố gắng xóa tối đa ý thức bản thân, buông hết tất cả, rồi cố gắng chỉ “giương tấm sắt lên” và tận hưởng. Tôi cố gắng để động tác không sai nhất có thể, cố gắng khớp đường đi nước bước nhất có thể. Nhưng hơn hết, vẫn nảy ra ý nghĩ rằng “Giá mà mình cũng đắm chìm thêm vào nó một chút nữa”.
Nghe nói cô cũng được luyện giọng (vocal training) khá lâu. Hiện tại có thể hát live ở mức nào rồi?
Tôi cần lúc nào cũng có người chỉ bảo cho mình.(Cười) Khi luyện vocal, tôi tập trung vào việc truyền tải thông điệp sao cho tốt hơn, chứ không phải vào phần kỹ thuật. Thật ra, tôi đâu thể trong thời gian ngắn mà trau dồi kỹ thuật giọng hát rực rỡ được. Vì vậy, tôi muốn truyền tải thật dễ thương ý nghĩa của lời bài hát kiểu như “Lỡ như gặp chuyện này thì làm sao”, “Lỡ như rơi vào tình huống kia thì làm sao”.(Cười)

Khác với các diễn viên khác của “Triangle”, Park Ji-hyun là không phải thế hệ đã từng trực tiếp chia sẻ thời kỳ đó. Có lẽ cô đã nghiên cứu nhiều để bắt nhịp cùng các thành viên?
Thật ra, tôi cũng thích âm nhạc của thời đó. Vì thế, tôi khá biết nhiều về những người ra mắt vào đầu những năm 2000 và cũng hiểu khá sâu cảm xúc của thời kỳ ấy, nên chắc không có khó khăn lớn trong việc nắm bắt. Tôi đã tiến hành nghiên cứu tư liệu rất nhiều và tham khảo nhiều ca sĩ của thời đó. Tôi cũng cố gắng tái hiện thật nhiều thứ như kiểu tóc từng thịnh hành, trang phục cũng vậy. Ngoài ra, trong các chương trình âm nhạc thời đó có những người khi đến để phỏng vấn, họ thường dùng một kiểu nói nhất định. Tôi muốn thử dùng kiểu nói đó trong chương trình âm nhạc. Hơn nữa, rất nhiều staff đã tái hiện lại thời đó bằng hội họa, đạo cụ; thế là tôi có cảm giác như mình đang tồn tại ngay trong thời đó. Nếu xem sân khấu công bố vị trí số 1, sẽ có những người mặc trang phục tương tự như Finkl hay Shakra. Thế nên tôi tự hỏi rốt cuộc họ đã làm sống được đến chi tiết như vậy bằng cách nào.
Có ca sĩ nào cô đặc biệt tham khảo để tạo hình nhân vật Đồ-mi không?
Tôi tập trung nhìn vào tiền bối Lee Hyo-ri của Finkl. Trong phim, các thành viên của “Triangle” ra mắt với hình tượng thanh trong và tinh khiết. Nhưng sang đến album thứ hai, hình tượng lại biến đổi qua những màn trình diễn mạnh mẽ và rực rỡ. Tiền bối Lee Hyo-ri của Finkl cũng vậy: khi hoạt động cùng Finkl, họ theo một concept giống với album đầu của chúng tôi; còn khi hoạt động solo thì lại theo concept gợi cảm và mạnh mẽ. Vì thế, tôi nghĩ rằng nhân vật Đồ-mi cũng sẽ hay hơn nếu cho thấy được cả hai concept đó.
Nghe nói diễn viên Kang Dong-won trong một cuộc phỏng vấn đã bất ngờ trước nhận xét rằng “Park Ji-hyun tìm đúng camera của mình quá giỏi, lại có tố chất ngôi sao trời cho”. Cô cảm thấy hình ảnh của các thành viên khác mà Park Ji-hyun nhìn thấy thì thế nào?
Trước hết, tôi nghĩ Dong-won – đàn anh – có năng lực rất giỏi về nhảy. Tôi đã thấy anh ấy làm được break dance và headspin đẳng cấp cao hơn rất nhiều so với kiểu vũ đạo mà bọn tôi làm; hơn nữa còn thực hiện trong thời gian ngắn. Thật sự tôi không hề tưởng tượng được anh ấy sẽ tự làm được. Lúc nào tôi cũng thấy mỗi khi đến phòng tập, anh ấy thường đến sớm hơn chúng tôi chừng 3 đến 4 tiếng, và mồ hôi đã đẫm hết cả người. Thậm chí anh ấy luyện tập gần như 6 đến 7 tiếng mỗi ngày. Tôi thực sự bị ấn tượng trước dáng vẻ nỗ lực đầy nhiệt huyết, và tôi nghĩ rằng nếu anh ấy đi theo mảng nhảy thì chắc chắn cũng sẽ thành công. Còn Tae-gu – đàn anh – thật lòng tôi không hiểu rõ lắm về nhảy.(Cười) Tae-gu – đàn anh – vừa bước lên sân khấu là anh ấy như biến thành một người hoàn toàn khác. Tôi nghĩ Tae-gu mới chính là “chất sân khấu” thật sự của anh ấy. Thậm chí tôi còn nghĩ kiểu như “Tôi bị đánh úp”.(Cười) Tae-gu hãy nháy mắt ở phần rap một triệu lần đi. Nếu thế thì tôi ở phía sau mà lại nháy mắt nữa thì sẽ bị trùng nhau quá nhiều. Vì thế tôi nghĩ “Mình bị mất hết rồi”.(Cười) Tôi thấy anh ấy bay nhảy trên sân khấu.



댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기