[Ewha Jeong trong Deep Talk] “Tôi sẽ trở thành người nho to chứ không phải dâu tây.” Gặp gỡ nữ diễn viên Lee Yeon ② với ‘Phu nhân đại quân thế kỷ 21’, ‘Tango lúc bình minh’, ‘Chuyến công du Gyeongju’

Trò chuyện tiếp cận nữ diễn viên bằng hơi thở sâu như đang detox. Nhà báo mảng điện ảnh Ewha Jeong gặp gỡ những diễn viên cô đã gặp.

Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)
Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)

▶ Cuộc gặp với nữ diễn viên Lee Yeon tiếp nối ở phần 1.

〈Thiếu phán xét〉


〈Thiếu phán xét〉 và 〈Bức tường dây leo〉 khác nhau về bối cảnh, nhưng đều là diễn xuất phần tối của tuổi thiếu niên. Có lẽ sự tối đó, trái ngược hoàn toàn với vẻ rạng rỡ của Lee Yeon, đã khiến tôi cảm thấy khá nặng.

Vì khoảng cách với thực tế quá lớn nên ngay từ lúc chuẩn bị, quá trình đã rất khó. Tôi cứ liên tục “khoác” trạng thái tâm lý của họ lên bản thân. Trong trí tưởng tượng, tôi cũng có thể tự làm mình bị tổn thương, thử cắt đứt ranh giới đạo đức. Nhưng nếu cứ tưởng tượng thì cảm xúc thật sẽ lộ ra. Khi nó tích tụ lại, tôi sẽ thực sự rơi vào trầm uất. Thế nhưng làm như vậy thì kết quả mới ra tốt. Qua những trải nghiệm đó, tôi nghĩ rằng “Mọi thứ đều có thể trở thành được”. Nhiều mối quan hệ, tình huống, hoàn cảnh đã tạo nên con người hiện tại của tôi. Nếu ở môi trường khác, không ai biết tôi sẽ trở thành người như thế nào. Càng liên tục đặt những giả định đó lên nhân vật, tôi càng nghĩ có khả năng mọi thứ rồi sẽ thật sự thành như vậy.

Tôi có cảm giác vai diễn đặc biệt là thứ khiến Lee Yeon tìm đến. Với trường hợp đó, tôi nghĩ cô sẽ chọn một cách thật dứt khoát và đầu tư hết sức. Hãy lấy ví dụ: vai ‘Jin-a’, một cô gái xuất gia trong 〈Giáng án sa thải〉, đồng thời là một nữ tu tuổi thiếu niên tên ‘Domang’ (tên pháp danh). Tôi sẽ kể cụ thể. Đạo diễn Kim Mi-young đã đề xuất: “Nếu bạn đóng vai Domang, tôi sẽ chuẩn bị tóc giả”. Công ty quản lý cũng đang xem xét điều kiện đó, nhưng ngược lại, họ không bàn thêm vòng vo và tôi được biết Lee Yeon đã nói: “Không sao đâu, tôi sẽ cạo trọc luôn”.

Tôi nghĩ đó là lựa chọn tối ưu nhất. Nếu thấy khó quá thì đã không nhận vai này. Đội mũ hay đeo tóc giả làm cho nó bình thường cũng không hợp lý nữa. Bởi vì khi tôi không làm vậy, tôi lại thấy tự tin giảm đi. Tôi cứ làm đến khi câu nói “tôi có thể nhìn ra người ấy” xuất hiện. Và rồi đến một lúc, nhìn vào màn hình, tôi thật sự thấy mình trông giống hệt người đó. Nhưng nếu chuẩn bị ở mức vừa phải thì khoảnh khắc đó không đến. Nói đúng hơn, tôi cảm nhận sự việc là “diễn” chứ không phải nhập vai. Tôi phải đi đến mức cảm giác rằng “không thể nào nhập vai sâu hơn thế nữa”, và dường như tôi cứ tiếp tục tạo công việc để người ấy “thấm” vào tôi.

Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)
Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)

Một mặt, vì muốn hoàn thành vai diễn thật trọn vẹn nên tôi cũng thấy như Lee Yeon không hề có tính toán. Ví dụ như, hẳn cô ấy cũng đã từng có các dự án khác đang chuẩn bị, nhưng việc đi cạo đầu trọc đó là một cuộc phiêu lưu lớn.

Tôi nghĩ sự lo lắng đó cũng đến từ môi trường do ngành công nghiệp tạo ra. Đặc biệt với các nữ diễn viên thì càng rõ ràng. Trong môi trường thiếu sự đa dạng về vai, “nếu cạo trọc đầu thì có thể dự án sau sẽ không nhận mình” liệu các nam diễn viên có thực sự lo lắng nghiêm túc không? Tất nhiên, đó cũng là tính cách của tôi. Tôi dường như không quá lo lắng về chuyện về sau theo kiểu “phải chăng sẽ gặp rắc rối lớn”. Hiện tại, thứ đang được trao cho tôi là như vậy, và nếu tôi đã lựa chọn thì tôi cho rằng cần phải dốc hết sức vào đây để rồi cái tiếp theo sẽ đến. Rất có thể vì khi đó chưa quyết định tác phẩm kế tiếp, nên tôi cũng càng thấy vậy. (cười)

Ở một khía cạnh nào đó, tôi có cảm giác chính Lee Yeon đang tự làm mới hình ảnh trước đó bằng những hình tượng mạnh mẽ ở mỗi tác phẩm. Chẳng lẽ cô từng không gặp trải nghiệm nào kiểu “bị định kiến bởi hình ảnh của tác phẩm” sao?

Có chứ. Sau khi quay 〈Bức tường dây leo〉, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn DM. Nhận cả từ bạn bè nước ngoài, cũng rất rôm rả theo hướng toàn cầu. “Are you queer?” hay các tin liên quan đến LGBTQ cũng đến khá nhiều. Bởi vì tôi có gương mặt mang nét trung tính nên chuyện đó cũng không thể tránh. Nhưng tôi lại nghĩ diễn viên thì không nên khẳng định điều gì là cố định. Vì vậy, tôi không muốn trả lời câu hỏi bằng “không” hay “có”. Tôi nghĩ khán giả cứ việc tưởng tượng theo cách họ muốn, muốn tưởng đến đâu thì tưởng đến đó; chỉ cần tồn tại như vậy. Tôi chỉ nghĩ mình phải diễn trọn vẹn từng nhân vật mình được giao, và ở khoảnh khắc đó, tôi phải thật sự sống đúng như nhân vật.

〈Giáng án sa thải〉
〈Giáng án sa thải〉

Về câu chuyện trong sự nghiệp, cô nghĩ sao? Việc cạo đầu trong bộ phim độc lập 〈Giáng án sa thải〉 rất hợp với loạt phim Netflix 〈Thiếu phán xét〉. Có thể xem đó như một thứ may mắn to lớn, như thể là một chiến lược đã dự đoán được phần tiếp theo phía sau.

Tất nhiên, cũng có những tác phẩm thành công hơn về mặt đại chúng. Nhưng đó chỉ là kết quả nằm ngoài tay tôi. Tôi chỉ làm những gì mình có thể. Thế nhưng, như lời anh/chị nói, điều kỳ lạ là dường như các quá trình đó đều nối liền với nhau. Thực tế cũng có thể nói là tôi đã gặp đạo diễn Kim Mi-young, người đã rất để ý và cho 〈Bức tường dây leo〉, rồi sau đó tôi mới được làm 〈Giáng án sa thải〉. Tôi không chỉ cạo tóc trọc rồi làm 〈Thiếu phán xét〉; tôi cũng từng tham gia 〈D.P.〉. Khi bên đối tác đưa ra đề xuất casting cho 〈D.P.〉, công ty quản lý của chúng tôi nói: “Giờ cô ấy đang đầu cạo trọc rồi.” Nhưng đạo diễn Han Jun-hee nói: “Có sao đâu? Đeo tóc giả là xong.” Ở 〈Anh hùng yếu đuối Class 1〉 (2022) thì tôi cũng là tóc ngắn vì bận 〈Hoạt động chiến tranh sau giờ học〉, nhưng ông ấy cũng nói là đeo tóc giả là được. Vì vậy, dù bề ngoài thế nào đi nữa, nếu đạo diễn thực sự muốn một diễn viên thì họ sẽ tìm cách để làm việc cùng. Tôi quyết định tin như vậy. (cười) Thế nên tôi càng cố gắng làm thật tốt những gì đang được trao cho mình hiện tại.

Có khi nào cô cảm thấy phần ngoại hình là một bức tường không? So với các nữ diễn viên cùng lứa, phong cách trông có vẻ “gương mặt sáng” rõ ràng đã bước ra khỏi tuyến casting theo lối mòn. Hiện giờ, đó trở thành điểm mạnh, nhưng trước đây thì có thể cô cũng từng so sánh kiểu như “mình có thật sự khác quá nhiều so với những diễn viên khác không?”.

Tôi không phải là chưa từng lo nghĩ vậy. Thực tế, ngay trong công ty quản lý cũng đã có những trao đổi như thế. Nếu ví diễn viên như trái cây, tôi được nói là “không giống dâu tây, mà giống nho to”. Tôi muốn làm thật nhiều kịch bản hay, nhưng vì hình ảnh của tôi là nho to nên có lẽ các đề xuất đến không dễ dàng. Có lẽ vì vậy nên tôi đã nghĩ rất nhiều: “Liệu mình có phải trở thành dâu tây thêm một chút không? Như vậy có thể mặc đồ dành cho dâu tây không?” Nhưng dù thế nào tôi cũng không thể trở thành dâu tây. Tôi nghĩ “điều này đúng là không phải tôi”. Tôi cảm thấy nếu cứ làm như vậy thì tôi không thể sống thoải mái với tư cách một diễn viên hay một người bình thường. Vì thế, tôi đã nói với giám đốc: “Nếu ngài định cho tôi làm dâu tây thì đừng”. Nhưng giám đốc lại cười và nói: “Hoàn toàn không có ý định cho em làm dâu tây”. Rồi ông ấy bảo: “Con là nho to. Hãy làm nho to xuất sắc nhất. Vì em là nho to nên chúng ta mới đồng ý làm cùng nhau”. Chỉ đến lúc đó, tôi mới thấy lòng nhẹ hẳn. Tôi sẽ trở thành nho to xuất sắc nhất.

Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)
Nữ diễn viên Lee Yeon (Ảnh=Lee Sang-yeop)

Sức hút riêng như vậy của nữ diễn viên Lee Yeon khiến nhiều đạo diễn và nhà sản xuất tò mò, đồng thời bị kích thích. Cũng có nhiều tác phẩm chứng minh “vũ khí” của cô. Đặc biệt, với 〈Gil Bok-soon〉, giấc mơ “muốn được diễn cùng nữ diễn viên Jeon Do-yeon” cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Ngoài sự tham gia của đạo diễn Byeon Seong-hyeon, ở chỗ “là người được nữ diễn viên Jeon Do-yeon chú ý và công nhận”, điều đó hẳn càng có ý nghĩa lớn.

Tôi có hai người tôi coi là hình mẫu: cô Kim Young-ae và tiền bối Jeon Do-yeon. Khi nhìn hai người họ diễn, tôi thấy không hơn không kém, cứ như chính họ. Điều đó đã tạo một tiếng vang rất lớn với tôi. Tôi cảm nhận đó chính là điểm mà một diễn viên cần chạm tới. Và cũng chính tiền bối Do-yeon đã liên lạc rủ tôi cùng tham gia khi làm 〈Gil Bok-soon〉. Mục tiêu của tôi chỉ có một. Trước mặt một tiền bối mà tôi yêu quý, tôi tuyệt đối không thể được nhớ đến như một hậu bối mà tôi không diễn được! Vì vậy, khi sau đó tiền bối nhắn rằng hỏi tôi có hợp cho vai nhỏ của Nam Haeng-seon (Jeon Do-yeon) trong bộ phim truyền hình 〈Chuyện tình Ita (Ita’s scandal)〉 (2023), tôi thật sự rất biết ơn và cũng thấy nhẹ nhõm lớn. Đó chính là bằng chứng rằng khi tôi diễn cùng tiền bối thì không đến mức tệ. Tôi đã rất vui.

▶ Cuộc gặp với nữ diễn viên Lee Yeon tiếp nối ở phần 3.


CinePlay, nhà báo khách mời Ewha Jeong, Ảnh Lee Sang-yeop

이 배너는 쿠팡 파트너스 활동의 일환으로, 이에 따른 일정액의 수수료를 제공받습니다.

댓글 (0)

아직 댓글이 없습니다. 첫 댓글을 작성해보세요!

댓글 작성

×