
Từ góc nhìn của khán giả, tôi có cảm giác dòng chảy mới mẻ mà diễn viên Noh Jae-won mang đến đã bắt đầu. Khi nhìn vào dàn diễn viên của 〈Made in Korea〉, tôi từng tự hỏi liệu Noh Jae-won, người trước đây luôn thể hiện lối diễn phóng khoáng, có thể hòa hợp tốt với kiểu diễn xuất trong một khuôn thức đòi hỏi nhiều điều kiện, tức những tác phẩm đậm tính thể loại hay không. Anh đã dùng diễn xuất để chứng minh điều đó, và giờ đang bước vào mùa 2.
Tôi chưa từng nghĩ xa đến vậy. Tôi không quá xem đây là một tác phẩm thể loại được sắp đặt chặt chẽ hay một bộ phim truyền hình đòi hỏi cách tiếp cận chính thống. Nghĩ lại, với 〈Made in Korea〉, mọi chuyện bắt đầu từ việc tôi tự hỏi làm thế nào mình lại nhận được vai này. Đạo diễn Woo Min-ho đã xem 〈Daily Dose of Sunshine〉, vậy tại sao ông lại muốn chọn tôi vào vai trưởng phòng Pyo? Dù đọc kịch bản bao nhiêu lần, tôi vẫn không giải đáp được thắc mắc đó. Nếu hỏi đạo diễn, chắc chắn ông sẽ trả lời, nhưng tôi sợ sau khi biết câu trả lời, mình sẽ quá ý thức và làm nổi bật điểm đó. Vì vậy, như cách tôi vẫn làm, tôi bắt đầu bằng việc tìm hiểu nhân vật. Tôi tự hỏi phải hiểu Pyo Hak-soo trước, vậy điểm cốt lõi của anh ta là gì.
Anh thu hút sự chú ý bằng lối diễn đưa bầu không khí của phim hiện thực vào một tác phẩm thể loại. Vì vậy, tôi từng nghĩ anh hẳn có nhiều màn ứng biến. Nhưng đọc sách kịch bản mới thấy có thể nói là khá bất ngờ. Anh lại thuộc kiểu diễn viên trung thành với kịch bản, không diễn vượt ra ngoài những gì được viết.
Có vẻ sách kịch bản cũng đã phản ánh khá nhiều phần ứng biến của tôi. Nhưng khi diễn, tôi không tự ý đổi lời thoại hay ứng biến chỉ để ứng biến. Đôi khi lời nói tự nhiên bật ra ngoài ý muốn, và lúc đó tôi cứ để nó diễn ra. Khi ấy, diễn xuất không còn đi theo những gì tôi đã dự đoán và tính toán, mà chuyển sang một hướng mới. Dù xa lạ, đôi khi chính khoảnh khắc đó lại tạo ra sức thuyết phục mạnh mẽ và khiến người xem tin vào nhân vật. Tôi thích những khoảnh khắc như vậy. Khi diễn giải nhân vật, tôi vẫn giữ định hướng riêng, nhưng thường không lên kế hoạch cứng nhắc cho hình thức thể hiện. Tôi nghĩ điều đó giúp mình tự do hơn trên trường quay. Tuy nhiên, cũng có những lúc không nên làm như vậy. Nhận biết và điều chỉnh được điều đó có lẽ là bài tập tôi phải tiếp tục làm. Qua tác phẩm lần này, tôi đã cảm nhận và học hỏi được rất nhiều khi diễn cùng tiền bối Hyun Bin. Anh ấy chuẩn bị, tính toán và chắt lọc vô số thứ, rồi tạo ra sức nặng rõ rệt bằng lối diễn đã được gọt giũa. Tôi cũng muốn thử một kiểu diễn khác với những gì mình từng thể hiện.

Tôi nghĩ Noh Jae-won sử dụng những công cụ khác khi diễn. Bên cạnh sự tự do trong cách vận dụng lời thoại, điều gây chú ý là những mô tả chi tiết trong chuyển động. Những động tác thường ngày của tay chân, vốn rất dễ bị bỏ qua, được đưa vào nhân vật của Noh Jae-won để tạo nên một con người chân thật. Chẳng hạn, trong 〈Made in Korea〉, khi ở phòng thẩm vấn, anh vuốt tóc ra sau. Tôi đã rất vui khi nhận ra đây là nhịp điệu do chính Noh Jae-won tạo nên.
Thú thật là tôi không tính toán trước. Càng cố tính toán để thực hiện, mọi thứ càng trở nên gượng gạo. Những động tác của Pyo Hak-soo không hẳn là kết quả của sự tính toán. Khi mặc bộ vest như vậy và vuốt tóc gọn ra sau, cơ thể tự nhiên sẽ hành động như thế. Điều đó giúp tôi rất nhiều. Những chuyển động của cơ thể chắc chắn đến từ việc luyện tập nhiều hơn là lên kế hoạch. Chẳng hạn, dáng đi hay những đặc điểm hình thể riêng của nhân vật đều được tôi rèn cho quen người trong quá trình tập. Khi còn diễn kịch, tôi từng thể hiện nhiều nhân vật có đặc điểm rõ nét như ông già hay phụ nữ. Vì thế, tôi đã luyện tập rất nhiều để tìm ra đặc điểm hình thể của từng nhân vật. Có lẽ quá trình đó đã ngấm vào cơ thể. Khi xem bản dựng, đôi khi tôi ngạc nhiên tự nhủ: “Hóa ra mình đã làm động tác như thế”. Đó chính là niềm vui của nghề diễn. Tuy nhiên, trước máy quay, tôi cũng cố tiết chế để những điều ấy không bị nhấn quá mạnh. Nếu chỉ nghĩ đến vẻ ngoài của nhân vật rồi tiếp cận theo cách đó, diễn xuất sẽ trở nên quá ra vẻ diễn. Tôi tò mò không biết khán giả sẽ đánh giá mình thế nào khi xem mùa 2.
Bên cạnh việc giữ màu sắc riêng của Noh Jae-won, việc hòa mình giữa nhiều nhân vật hẳn cũng là một thử thách của 〈Made in Korea〉. 〈Squid Game〉 cũng được tạo nên nhờ sự phối hợp với nhiều nhân vật khác nhau. Hai tác phẩm khác nhau ở điểm nào?
Trên trường quay 〈Made in Korea〉 có rất nhiều tiền bối, hơn nữa bối cảnh phim cổ trang và Cục Tình báo Trung ương Hàn Quốc tạo ra một không khí căng thẳng lớn. Khi quay 〈Squid Game〉 tôi cũng hồi hộp, nhưng khi đó có thể nói là tôi còn có chỗ để ẩn mình phía sau. Những người bạn thân và đồng nghiệp cùng tham gia nên tôi có nơi để dựa vào, còn ở đây, người đóng vai đồng khóa với tôi lại là tiền bối Hyun Bin. (Cười) Khi thử máy với cùng kiểu tóc và cùng bộ vest như tiền bối, tôi không khỏi cảm thấy lép vế và căng thẳng. Càng nghĩ rằng mình phải thể hiện vai một người đồng trang lứa, một người đồng khóa với anh ấy, đầu óc tôi càng rối. Tôi không còn nghĩ làm sao để diễn thật tốt, mà chỉ nghĩ làm sao để sống sót. Tôi tự nhủ: Đúng vậy, tôi là Pyo Hak-soo, Pyo Hak-soo là tôi, Pyo Hak-soo có thể sẽ hành động như thế này. Vì vậy, trên trường quay, tôi cố tình gần như không trò chuyện và chỉ tập trung diễn. Khi máy quay bắt đầu, tôi cứ làm phần của mình. Đạo diễn Woo Min-ho tôn trọng điều đó và mở đường để tôi diễn một cách tự do. Đạo diễn rất có khí chất, trông có vẻ đáng sợ, nhưng (cười) một ngày nọ ông động viên tôi: “Cậu hãy giải phóng tôi. Hãy giúp tôi có thể làm bất cứ điều gì”. Ông trân trọng từng diễn viên đến mức đó. Vì vậy, tôi nhận ra những diễn viên được đạo diễn lựa chọn đều cố gắng để hiện hữu sống động trong khung hình, trước ống kính. Tôi thực sự biết ơn đạo diễn, và rất vinh dự khi được đồng hành đến mùa 2 của 〈Made in Korea〉. (Cười)

Khi nhắc đến cái tên “diễn viên Noh Jae-won”, không thể bỏ qua việc anh gia nhập 〈Squid Game mùa 2〉. Anh là thành viên trong dàn diễn viên mà cả thế giới tò mò và mong đợi. Ngay sau đó, anh tiếp tục tham gia 〈Made in Korea〉, một series bom tấn của Disney+, tạo cảm giác như đang tiếp tục đà phát triển mạnh mẽ.
Đến giờ tôi vẫn còn ngỡ ngàng. Với 〈Made in Korea〉, tôi cũng tự hỏi làm thế nào mình lại có thể đảm nhận một vai như vậy. Về cảm nhận thực tế, trước đó 〈Squid Game〉 đã tạo dấu ấn quá lớn. Xét về thời điểm, khi ấy tôi chưa từng xuất hiện trong một tác phẩm thương mại, hầu như cũng chẳng có ai nhận ra tôi. Khi tin tuyển diễn viên được đăng, những người xung quanh tôi cũng thấy khó hiểu. Sáng hôm đó vừa mở mắt, tôi đã thấy tin tuyển diễn viên được công bố. Số người theo dõi tăng thêm vài nghìn người trong ngày, còn thông báo thì liên tục hiện lên. Ban đầu tôi sợ. (Cười) Tôi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, cứ tự hỏi: “Cái gì vậy?”. Lúc đó tôi mới nhận ra sức lan tỏa của 〈Squid Game〉 lớn đến mức nào. Một mặt tôi thấy thật đáng kinh ngạc, nhưng mặt khác cũng sợ hãi. Tôi không quá nghĩ đến chuyện mình phải làm gì trong một bom tấn như vậy. Hơn thế, tôi quá thích nhân vật “Nam-gyu”. Trong quá trình chuẩn bị cho vai diễn, tôi luyện tập rất nhiều và thử đủ mọi hành động sáng tạo. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhưng thú vị.
Không gian diễn xuất của Noh Jae-won trên màn ảnh cũng đang mở rộng. Nếu lối diễn độc đáo trong 〈Yoon Si-nae đã biến mất〉 và 〈Tình yêu tận thế〉 đã giúp Noh Jae-won được chú ý, thì việc 〈Tazza: The Song of Beelzebub〉, ra mắt vào dịp Chuseok năm nay, đưa anh vào vị trí đồng vai chính với diễn viên Byun Yo-han và mở rộng đáng kể quy mô nhân vật cũng là điều đáng chú ý.
Cứ như một giấc mơ vậy. Tôi thực sự rất vui. Trước hết, việc gương mặt mình xuất hiện nhiều đến thế trên poster và trailer đã khiến tôi bất ngờ. Giọng của tôi cũng xuất hiện rất nhiều, đến mức cảm thấy xa lạ và chưa thể tin nổi. (Cười) Thật ra series 〈Tazza〉 là một series quan trọng trong nền điện ảnh Hàn Quốc. Tôi vừa nghĩ “Mình mà đóng vai chính ư?”, vừa tự hỏi rốt cuộc phải làm thế nào. Nhưng ngay khi đọc kịch bản, tôi thấy đây là một nhân vật hấp dẫn đến mức khiến mình muốn thử sức, chứ không phải đơn giản nghĩ rằng mình có thể đảm nhận hay vì vai lớn nên nhất định phải nhận.

Trong 〈Tazza: The Song of Beelzebub〉, mặc cảm của Park Tae-young là yếu tố quan trọng đến mức trở thành một trục phát triển câu chuyện. Anh ta thông minh và nỗ lực tương xứng, nhưng không thể rũ bỏ mặc cảm tự ti và sự ghen tị với người bạn thân Jang Tae-young (Byun Yo-han). Đây là một nhân vật có rất nhiều tầng ý nghĩa để diễn viên khai thác. Anh đã tiếp cận Park Tae-young bằng sức hấp dẫn nào?
Phần này khác với những phần trước của series 〈Tazza〉. Câu chuyện diễn ra trong một sòng bạc, nhưng câu chuyện thực sự quan trọng lại quy tụ ở mối quan hệ giữa hai người bạn. Khi xem nguyên tác, tôi nghĩ đây là câu chuyện về tình bạn. Đó là câu chuyện về Mozart và Salieri, về một mặc cảm tự ti không thể tránh khỏi. Với tư cách một người làm nghề diễn viên, tôi cũng có thể đồng cảm với những trăn trở ấy và thấy chúng vô cùng thú vị. Tôi không đồng tình với hành động của Park Tae-young, nhưng lại rất hiểu cảm xúc của anh ta. Có thể nói tôi cảm thấy thương cảm cho nhân vật. Tôi muốn thể hiện sự ghen tị, mặc cảm tự ti và tình yêu theo cách mình có thể. Tôi không muốn khẳng định rằng “Park Tae-young sẽ hành động như thế này”, mà muốn thể hiện một điều chỉ mình tôi có thể làm. Tôi muốn bộc lộ điều gì đó ẩn bên trong vẻ hèn hạ và xấu xí của nhân vật. Phim có nhiều cảnh giàu cảm xúc. Đây cũng là lần đầu tôi thể hiện kiểu diễn có nhịp dài như vậy nên tôi khá hồi hộp. Tôi không biết khán giả sẽ đón nhận thế nào. Tôi hy vọng mọi người không chỉ nhìn tôi và nghĩ rằng “Noh Jae-won lần nào cũng đóng vai phản diện”. (Cười)
Ngay cả trong nhóm nhân vật phản diện, Park Tae-young cũng có nhiều điểm đáng để các nhà phân tâm học nghiên cứu. Tôi nghĩ đó là kết quả dựa trên lối diễn phức tạp, tinh tế của anh trong các tác phẩm trước. Khi xem Kim Seo-wan hồn nhiên trong 〈Daily Dose of Sunshine〉, hay “Bang-ul” đáng yêu trong 〈Girigo〉, tôi không hề liên tưởng đến Nam-gyu trong cảnh nhà vệ sinh của mùa 2 〈Squid Game〉. Nếu những hình ảnh đó chồng lên nhau, khán giả sẽ rất khó xem. (Cười) Ngược lại, tôi có cảm giác Noh Jae-won là diễn viên luôn tạo ra những định nghĩa mới ở ranh giới giữa thiện và ác. Ngay trong một tác phẩm, sự chuyển đổi biểu cảm của anh cũng diễn ra quá nhanh, khiến người xem luôn căng thẳng theo dõi để đoán nhân vật sẽ cho thấy điều gì và ý đồ là gì.
Mỗi khi cố tình diễn theo một chủ đích nhất định, tôi lại thấy mọi thứ trở nên hơi kỳ lạ. Nếu tự nhủ vì là phản diện nên phải diễn như phản diện thì tôi không làm được, mà nghĩ vì nhân vật có tấm lòng ấm áp rồi diễn như thế cũng không ổn. Vì vậy, khi nhận vai, tôi chưa bao giờ nghĩ đó là một nhân vật phản diện. Nếu nhận vai phản diện, trước tiên tôi gỡ bỏ khung “phản diện” rồi nhìn vào con người bên trong. Khi đó, tôi nhìn thấy những điểm như nhân vật đã phải chịu đựng quá nhiều bất công. Tôi nhìn lại sự bức bối, giận dữ hoặc phần tối trong nội tâm của chính mình suốt những năm tháng đã sống. Vì thế, khi thực sự hiểu nhân vật như một con người, như Noh Jae-won, tôi không còn nhận thức hành động đó theo kiểu “đây là hành động gì”. Tôi chỉ nghĩ: “Mình đương nhiên không thể không hành động như vậy”. Tôi đã cố gắng diễn theo cách đó.

Xét ở khía cạnh vượt lên trên thiện và ác để khai thác sự đa dạng, phạm vi biểu đạt trong diễn xuất của Noh Jae-won rất rộng. Nhìn vào cách anh sử dụng các phương pháp diễn xuất, có thể thấy không thể xem nhẹ tài năng của anh.
Tôi nghĩ điều đó đến nhiều hơn từ những trải nghiệm thất bại của mình, chứ không hẳn là tài năng. Tôi phải thất bại, thất bại một cách đau đớn và hối tiếc thì mới thực sự hiểu ra. Vì từng cố tô vẽ bản thân quá nhiều nên tôi biết thế nào là không tô vẽ nữa. Vì từng quá thích thể hiện nên tôi cũng nảy sinh mong muốn không thể hiện. Có lẽ là như vậy. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa hiểu hết. Trước đây tôi cũng vốn không hiểu rõ. Diễn xuất thực sự rất khó.
Tôi tò mò không biết cảm giác hưng phấn sẽ lớn đến mức nào khi nhân vật được thể hiện sau bao trăn trở khiến khán giả phải đảo lộn suy nghĩ. Trước hết, có lẽ anh cũng cảm thấy phấn khích khi gặp một khía cạnh của bản thân mà chính mình chưa từng biết đến.
Có chứ. Có. Chẳng hạn, sau khi diễn xong, đạo diễn hô “Cắt”, tôi đến màn hình xem cảnh quay đạt yêu cầu của mình, nhưng thấy hình ảnh đó kỳ lạ đến mức tự hỏi: “Sao mình lại có biểu cảm kỳ quặc như thế?” hoặc “Tại sao mình lại làm vậy?”. Thậm chí tôi còn nghĩ có lẽ phải quay lại. Nhưng rồi tôi nhận ra đó là một diện mạo của mình mà chính tôi cũng chưa từng biết. Không phải lúc nào cũng làm được, nhưng tôi nghĩ đó thực sự là khoảnh khắc kỳ diệu. Ví dụ, trong 〈Made in Korea〉, khi Baek Ki-tae (Hyun Bin) xuất hiện và nói “Trưởng phòng Pyo, người ta bảo anh vào”, có cảnh tôi đứng bật dậy như lò xo rồi bước vào để gặp trưởng phòng Hwang (Park Yong-woo). Chỉ dẫn sân khấu ghi rằng “Pyo Hak-soo đang ngồi rồi đi vào phòng trưởng phòng”, nhưng tôi hoàn toàn không biết phải làm thế nào nên chỉ tập trung vào Pyo Hak-soo. Tôi bắt đầu từ những câu hỏi như “Mình đang làm gì vậy?”, “Tại sao lại ngồi ở đây?”, rồi trong lúc nghĩ “Bao giờ mình mới vào?”, đầu óc tôi đã được trang bị suy nghĩ rằng mình thông minh hơn, ngầu hơn và giỏi hơn Baek Ki-tae. “Đúng vậy, mình là người nhanh nhạy. Mình là người thông minh”. Vì thế, hành động ấy đã xuất hiện. Khi đó chính tôi cũng thấy kỳ lạ. Tôi nhận ra mình cũng có một khía cạnh sắc bén như vậy. Có lẽ tôi đã hoàn toàn nhập tâm vào khoảnh khắc đó.
Tôi được biết anh thường có nhiều trải nghiệm thực tế để khơi dậy những khía cạnh đó. Nhìn lại, chắc hẳn có không ít khoảnh khắc anh nghĩ mình đã thử đến mức này rồi.
Có chứ. Nhiều lắm. (Cười) Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ bí quyết và phương pháp của mình là gì. Thật ra khi mọi thứ không hiệu quả, tôi cứ làm một cách thô mộc.

Khi tham gia 〈Squid Game〉, việc anh đến các câu lạc bộ ở Hongdae để luyện tập nhằm nắm bắt phong thái của Nam-gyu, người từng làm quản lý câu lạc bộ, cũng từng được nhắc đến nhiều.
Vì bình thường tôi không hay đến câu lạc bộ. Nếu bật nhạc câu lạc bộ rồi nhảy một mình trong phòng tập, tôi không thể cảm nhận được đúng không khí. Tôi đến các câu lạc bộ ở Hongdae, nhưng nhiều nơi giới hạn độ tuổi. Vì vậy, tôi đến những quán giống pub chỉ có khoảng 3-4 người. Tôi đi vài lần và luyện tập như thể mình đã trở thành Nam-gyu.
Anh có phải người thường tìm nhiều tư liệu tham khảo không?
Gần đây tôi không còn cố tìm tư liệu tham khảo nữa. Nhưng nếu cần tìm thứ gì đó để tham khảo, tôi sẽ cố tìm càng nhiều càng tốt. Nếu chỉ xem qua loa, diễn xuất có thể càng trở nên khuôn mẫu. Tôi nghĩ cách tốt nhất là tìm thật nhiều, xem thật nhiều, rồi bỏ đi tất cả. Sau đó, tôi thường tìm đến những nơi không ai biết. Khi đóng 〈Squid Game〉, tôi xem một bộ phim Ba Lan tên là 〈Corpus Christi〉 (2019). Có một cảnh chỉ xuất hiện đúng 1, 2 giây: nhân vật chính Daniel (Bartosz Bielenia) sau khi ra tù, nhảy múa trong câu lạc bộ với đôi mắt mở to, như thể vừa sử dụng ma túy. Chỉ nhìn một khuôn hình đó, tôi đã nghĩ: “Mình muốn làm như vậy!”. Những lúc đó tư liệu tham khảo rất hữu ích. Nhưng điều quan trọng hơn không phải là dừng lại ở việc lấy nó làm tư liệu, mà là tìm ra cảm giác của riêng mình từ đó.

Thật ra khi xem diễn xuất của Noh Jae-won, tôi thấy rất khó tìm tư liệu tham khảo, bởi lối diễn của anh không dễ trùng với kiểu thể hiện của các diễn viên hay nhân vật khác. Có diễn viên nào từng ảnh hưởng đến anh không?
Khi nuôi ước mơ trở thành diễn viên, tôi xem rất nhiều và yêu thích lối diễn của tiền bối Song Kang-ho. Sau đó, tôi có dịp trực tiếp gặp anh khi tham gia series Disney+ 〈Uncle Samsik〉 (2024). Thật ra tiền bối quá xuất sắc, nên tôi tự nhủ rằng mình không thể theo kịp anh, cũng không nên cố bắt chước anh, mà phải thừa nhận mình khác biệt. Tôi từng nghĩ không muốn lấy ai đó làm hình mẫu rồi đi theo con đường của họ. Tuy nhiên, trong tiềm thức, tôi vẫn ngưỡng mộ các diễn viên Hollywood và muốn noi theo họ. Anh đã xem 〈Hamnet〉, bộ phim do đạo diễn Chloé Zhao thực hiện, ra mắt trong năm nay chưa? Khi xem diễn xuất của những diễn viên như Jessie Buckley, tôi thấy thật kỳ diệu. Tôi cũng muốn cống hiến hết mình cho vai diễn như vậy. Tôi tìm cảm hứng từ những diễn viên đó, rồi lại có thêm can đảm.
Trước hết là tiếp nhận, rồi quên đi và thể hiện thành thứ của riêng Noh Jae-won?
Đúng vậy. Tôi nghĩ không thể so sánh diễn viên này với diễn viên kia. Mỗi diễn viên đều có tính người độc đáo riêng. Tôi nghĩ như vậy khi xem các diễn viên khác. Có lẽ diễn viên là những người thực sự không thể đem ra so sánh. Để có thể tạo ra cách biểu đạt như vậy, tôi cũng phải sống thật tốt. Tôi nghĩ chỉ khi lấp đầy tâm hồn và sống một cách trọn vẹn, tôi mới có thể tạo ra lối diễn độc đáo của riêng mình.
▶ Cuộc gặp với diễn viên Noh Jae-won sẽ tiếp tục trong phần 3.

댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기