
Hiếm có bộ phim nào dồn lối hài lố bịch đến cùng như 〈Huyền thoại người lính nhà bếp〉. Từ một thìa canh rong biển, phim có thể gọi ra một khái niệm riêng — một từ ghép mới được nhắc đến trong bài viết (một từ ghép ghép ý 'binh phục vụ bếp' và một từ lóng chỉ lối hài ầm ĩ, lố bịch) — để tái hiện những phân đoạn mang tính "Sáng tạo vạn vật"; từ một nắm cơm nhiều hương vị, phim dựng nên nhóm thần tượng "Mi-gak Boys" để nhảy múa. Nhiều cảnh trong phim được mô tả bằng thuật ngữ ghép mới ấy, với ý nghĩa chỉ kiểu hài lố lăng của lính bếp. Bất chấp những ý kiến trái chiều, tác phẩm gốc của Tving — 〈Huyền thoại người lính nhà bếp〉 (sau đây gọi tắt là 〈Lính bếp〉) — kiên trì với trí tưởng tượng hoang đường và vô số pha parody, và hiện tại, sau 8 tập phát hành, phim đạt cả tỷ suất người xem lẫn mức độ bàn luận cao.
〈Lính bếp〉 tránh được những cạm bẫy mà các phim lấy đề tài quân đội thường gặp. Thay vì giao cho khán giả những câu đùa gượng ép, 〈Lính bếp〉 chọn tiếng cười nhẹ nhàng, không lấy chủ nghĩa quyền uy, tư tưởng bài xích phụ nữ hay bạo lực làm nền cho tiếng cười. Thay vào đó, phim pha trộn yếu tố ẩm thực, trưởng thành và đồng đội với yếu tố giả tưởng cùng hài kịch, tạo nên một cách chơi mới mẻ.
Trong bộ phim mà bạn diễn Lee Sang-yi gọi là "điên rồ", Park Ji-hoon — người từng đóng Danjong trong Người đàn ông sống cùng nhà vua — giữ vị trí trung tâm cả về mảng hài lẫn mạch truyện. Sau khi gây tiếng vang với vai Lee Hong-wi trong Người đàn ông sống cùng nhà vua, Park Ji-hoon tiếp tục vào vai Kang Seong-jae trong 〈Huyền thoại người lính nhà bếp〉, một nhân vật từ binh sĩ thuộc diện cần theo dõi (một binh nhì thường khao khát gây chú ý) trở thành người lính bếp huyền thoại, dẫn dắt cả chiều hài lẫn hành trình trưởng thành. Ngày 2 vừa qua, tại một địa điểm ở quận Jongno, Seoul, tôi gặp Park Ji-hoon — người tự gọi mình là "diễn viên sơ-trung cấp" và điềm tĩnh bước tiếp con đường của mình. Dưới đây là toàn văn cuộc trò chuyện.

Trong khi 〈Lính bếp〉 đang có cả tỷ suất người xem lẫn mức độ bàn luận tốt, nhiều người nhận xét "phong cách hài của Park Ji-hoon đã hiệu quả". Anh nghĩ sao về những lời khen này?
Ai đó nói như vậy sao? (cười) Có lẽ điểm được yêu thích là tôi không diễn quá tay mà giữ cho nhân vật có một trục tâm vừa đủ — vừa dễ thương vừa hài hước. Tôi không muốn chỉ làm một vai thuần hài; mục tiêu là tạo ra một nhân vật khiến khán giả mỉm cười và bảo rằng "hơi dễ thương đấy". Tôi nghĩ khán giả đã hưởng ứng điều đó. Tôi không diễn quá mức; thay vào đó, ở những tình huống hợp lý tôi thử ad-lib và nhiều cách thể hiện khác nhau để tạo tiếng cười. Không khí trường quay cũng rất tốt.
Vậy anh đã quyết định nhận 〈Lính bếp〉 như thế nào?
Ngay sau khi kết thúc Người đàn ông sống cùng nhà vua, tôi nhận dự án 〈Lính bếp〉. Thực ra khi đọc kịch bản tôi thấy nó rất vui. Những yếu tố giả tưởng, những cảnh nhân vật nhìn vào khoảng không rồi xử lý ánh mắt theo cách đặc biệt với Seong-jae khiến tôi thấy nhân vật mang nét khác biệt. Dù bản thân Park Ji-hoon vốn không quen nấu ăn, chẳng biết nhiều về bếp núc, tôi tò mò không biết mình sẽ trông như thế nào khi nấu ăn và tự hỏi liệu sau tác phẩm này mình có trở nên thích nấu ăn hay có sở thích mới không. Kết quả thì không phải vậy, khoảng cách còn xa (cười). Bù lại, tôi tiến bộ nhiều về khía cạnh cầm dao, cắt thái.
Như anh vừa nói, khi thiếu kiến thức nấu nướng, để quay 〈Lính bếp〉 chắc anh đã phải chuẩn bị rất nhiều, phải không?
Ngay sau khi xong Người đàn ông sống cùng nhà vua, tôi học lớp nấu ăn khoảng 3–4 tháng để chuẩn bị. Các thầy cô giải thích cơ chế của các món, nên tôi nắm được cách làm những món như jeyuk bokkeum (thịt xào cay). Họ cho tôi luyện rất nhiều kỹ năng cắt thái, nên kỹ năng cắt thái của tôi tiến bộ rõ rệt.

Seong-jae là nhân vật giao tiếp với một hệ thống gọi là "guardian" chỉ hiện ra trước mặt cậu. 〈Lính bếp〉 là một tác phẩm mà đến giai đoạn hậu kỳ mới rõ sản phẩm cuối cùng sẽ trông ra sao. Khi đọc kịch bản, anh có thấy khó tưởng tượng các cảnh đó không?
Thật ra sau khi đọc kịch bản, tôi không quá lo lắng về khía cạnh đó. Tôi quyết định sẽ quan sát và tạo mọi thứ ngay tại trường quay. Tôi không muốn mang sẵn hình mẫu từ nhà đến trường quay; thay vào đó, tôi mô phỏng vị trí và hướng nhìn đạo diễn muốn ngay trên hiện trường. Tôi cũng muốn khán giả thấy Seong-jae không chỉ nhìn vào khoảng không mà giống như đang trò chuyện, giao tiếp với ai đó. Vì thế tôi thử đảo mắt để không bị nhàm, có lúc thể hiện biểu cảm hơi dễ thương khi nhìn, v.v. Khi thu âm hậu kỳ và xem hình ảnh sau chỉnh sửa, tôi mừng vì những biểu đạt đó đã được ghi lại rõ ràng. Ban đầu tôi cũng bối rối không biết phải đối thoại với "guardian" thế nào, nhưng vì Seong-jae vốn là binh nhì hay thu hút sự chú ý và phần mở đầu được xây dựng tốt nên phần liên quan tới "guardian" cũng thuyết phục được khán giả.
Người lồng tiếng cho "guardian" là diễn viên lồng tiếng Kim Sang-hyun, nổi tiếng với phần dẫn hệ thống trong trò chơi League of Legends (LOL). Tôi nghe nói ê-kíp đã mời ông ấy tới buổi đọc kịch bản đầu tiên. Khi diễn, anh có thực sự nghe giọng đó để nhập vai không, và giọng đó có giúp anh nhập tâm hơn không?
Thực tế là tôi không nghe giọng đó trực tiếp ở trường quay khi quay, nhưng vì giọng ông rất quen thuộc nên tôi đã tưởng tượng trong đầu khi diễn. Kim Sang-hyun có tới buổi đọc kịch bản đầu tiên; tôi nghĩ họ sẽ bật một đoạn ghi âm, nhưng hóa ra ông ấy đọc trực tiếp tại chỗ. Lúc đó tôi tự hỏi: "Họ mời ông ấy bằng cách nào vậy?" và từ đó càng háo hức hơn khi tới trường quay.

Seong-jae vừa lóng ngóng vừa có khí phách. Khi trao đổi với đạo diễn, anh đã xây dựng Kang Seong-jae như thế nào?
Họ nói đã tuyển một binh nhì để hình dung nhân vật. Khi tôi mới vào vai, những nét ngây thơ của lính mới — kiểu "bây giờ tôi có nên xông lên hay đứng yên" — hiện lên rất tự nhiên. Đạo diễn cũng giữ cho nhân vật không quá nhẹ nhàng và không chỉ nghiêng về hài quá mức, nhờ vậy trục trung tâm của Seong-jae được giữ vững.

〈Lính bếp〉 liên tục sinh ra những cảnh gây bàn luận: cảnh biểu diễn rock "Nam Joseon tonkatsu", cảnh xuống bếp mặc đồ rong biển để parody "Sáng tạo vạn vật", hay sự xuất hiện của "Mi-gak Boys"... Khi đọc kịch bản hẳn anh cũng thấy ngỡ ngàng?
Những cảnh đó đều do đạo diễn dàn dựng theo ý muốn. Tôi không phàn nàn gì, chỉ thấy cực kỳ vui. Những cảnh như vậy lên hình rất tốt, lại diễn cùng nhiều tiền bối kỳ cựu nên dù trường quay có thế nào chúng tôi vẫn quay một cách cởi mở và hào hứng.
Người xem gọi các cảnh B-grade như thổi sáo bằng xương sống hay chơi accordion là "kiểu hài lố của lính bếp". Khi quay những cảnh như vậy, anh có từng thấy chợt tỉnh, tự hỏi mình đang làm gì không?
Cảnh chơi accordion xảy ra rất tự nhiên. Ở trường quay có người nói: "Cho phát bài đó đi được không?" và họ bật một giai điệu mang hơi hướng valse. Trong phim các bạn sẽ thấy tôi múa điệu dân gian Nga; hành động đó nảy sinh ngẫu hứng giữa trường quay và cuối cùng đạo diễn giữ nguyên các chuyển động đó (cười). Những cảnh được quay với bối cảnh rất đơn sơ như vậy không làm tôi hụt hẫng; trên thực tế, mọi người ở trường quay đều cười vang nên đó là kỷ niệm rất vui, tôi thấy hứng thú chứ không hụt hẫng.
Còn ngược lại, vì phản ứng quá tốt nên có lúc anh muốn tham lam hơn, muốn khai thác thêm để kéo nhiều tiếng cười hơn chăng?
Có một cảnh trong chuồng gà với Sergeant Yoon Dong-hyun (do Lee Hong-nae đóng) — vì mọi người cười quá nên tôi nghĩ: "Mình thử thêm chút nữa xem?". Trước đó Seong-jae chưa từng sợ đến mức vậy nên tôi đã hét to ở trường quay; có cảnh tôi gần như muốn ói nhưng cảnh đó cuối cùng bị cắt (cười). Nhiều khoảnh khắc như vậy được nảy sinh ngay tại trường quay.

Cảnh ở tập 7 với Corporal Kim Gwan-cheol (do Kang Ha-kyung thủ vai) vừa hài vừa cảm động. Khi Kim Gwan-cheol nhớ về chiếc hamburger của bà cụ, cảm xúc dâng trào, anh hóa trang thành bà và xuất hiện. Đó là một pha vừa buồn vừa cảm động, một cảnh hiếm thấy. Khi quay cảnh đó anh cảm thấy thế nào?
Với khán giả truyền hình cảnh đó có yếu tố hài, nhưng với tôi đó là một cảnh khiến tôi băn khoăn nhiều. Vì đây là cảnh cảm xúc liên quan tới câu chuyện về bà của Kim Gwan-cheol. Trước khi quay, đạo diễn hỏi tôi có thể đóng vai bà cụ không, và tôi đáp: "Là tôi ư?" (cười). Tôi có thể làm, nhưng trong kịch bản ghi là "Kim Gwan-cheol ăn và khóc", nên tôi lo liệu cậu ấy có thể khóc khi nhìn thấy mặt tôi không. Trường quay lúc đó rất trật tự. Tôi cố gắng nhập tâm để truyền năng lượng cho cảnh, và sau khi quay xong, diễn viên đóng vai Kim Gwan-cheol đã nói cảm ơn tôi: "Nhờ anh tôi mới khóc được".
Bộ phim có nhiều homage và parody. Một số được viết trong kịch bản, nhưng tôi nghe nói nhiều tình huống được tạo thêm ngay tại trường quay. Anh còn nhớ ad-lib hay ý tưởng nào được thêm trong lúc quay không?
Có rất nhiều chi tiết được bổ sung tại trường quay đến mức khó nhớ hết. Ví dụ, tiền bối Yun Kyung-ho đã đề xuất một ý tưởng tại chỗ: ở tập 7 ông ấy đeo miếng che mắt kiểu trong một bộ phim đầu bếp nổi tiếng và tôi trao ông hamburger — đó là một cảnh nảy sinh ngay hiện trường.
Cảnh homage tới phim Gwan-sang cũng gây chú ý. Cảnh đó có phải cũng xuất phát từ trường quay không?
Cảnh đó có trong kịch bản, nhưng khi tôi lồng tiếng tường thuật tôi nghĩ nếu đọc theo giọng cổ trang sẽ thú vị hơn nên tôi thu theo giọng ấy. Trong đầu tôi xuất hiện hình ảnh slow-motion: thấy mắt, mũi, miệng xuất hiện theo thứ tự, nên tôi thu giọng theo ý tưởng đó.

Sân khấu của nhóm "Mi-gak Boys" trong phim cũng gây bão. Họ chiếm lĩnh thuật toán tới mức xuất hiện cả fancam cá nhân cho từng thành viên. Anh vốn là tiền bối idol — khi xem sân khấu của "Mi-gak Boys" anh nghĩ gì?
Tôi không nghĩ mình là tiền bối đâu (cười). Tôi chỉ thấy họ vất vả. Họ đều là diễn viên nhưng phải học từng động tác, mọi thứ đều mới mẻ. Ngày đó tôi không có mặt ở trường quay, nhưng khi xem họ nhảy và giả vờ hát như một MV, tôi thấy mọi người làm rất tốt, biểu cảm rất thuần thục — họ làm rất xuất sắc, tôi chẳng chê gì (cười).
※ 〈Huyền thoại người lính nhà bếp〉 diễn viên Park Ji-hoon: cuộc phỏng vấn tiếp tục ở Phần 2.



댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기