▶ Phỏng vấn Jin Ki-joo về 《Giáo dục đúng mực》 được tiếp nối từ phần 1.

Quãng thời học sinh thực tế của chị ra sao?
Bình thường. Học nhồi nhét trước kỳ thi, thực sự lúc nào cũng muốn chơi nhưng vẫn phải học, và tôi rất thích các hoạt động câu lạc bộ.
Thực tế chị có từng bị thầy cô đánh không?
Có những lúc như bị đánh theo số câu trả lời sai khi làm kiểm tra dạng giấy. (cười)
Dựa trên trải nghiệm của chị và qua tác phẩm này, chị nghĩ thế nào về việc dùng hình phạt thể xác? Chị cho là cần thiết hay là không nên?
Cá nhân tôi nghĩ hình phạt thể xác mang rất nhiều yếu tố nguy hiểm. Tôi cũng từng bị đánh nhiều khi làm sai nhiều trong bài kiểm tra, cũng từng bị đánh khi đến muộn giờ tự học buổi tối. Tôi nghĩ hành vi đánh học sinh tự nó đã rất nguy hiểm.

Những nét đáng yêu và dễ thương của Im Han-lim có phải phần lớn là tính cách thật của chị Jin Ki-joo hay chị đã chuẩn bị cho vai này?
Tôi nghĩ là do ăn ý với các đồng nghiệp. Những nhân vật xung quanh như Na Hwa-jin (Kim Moo-yeol), Bộ trưởng Kang Seok (Lee Sung-min), Bong Geun-dae (Pyo Ji-hoon) đều có chút vẻ vụng về dễ thương và tính người. Khi trao đổi nhịp điệu diễn với họ, tôi cũng diễn theo hướng đó nên thành ra như vậy.
Tính cách của nhân vật Im Han-lim và tính cách thật của chị có giống nhau không?
Tôi là người rất thận trọng nên có lẽ không giống. Han-lim có năng lực thể chất tốt, còn tôi thì không, nên khác ở điểm đó. Hơn nữa Han-lim không phải kiểu người phải suy nghĩ rất lâu trước khi nói. (cười) Tôi hơi ít nói hơn, nên nhiều điểm khác biệt.

Cảnh nào khiến chị Jin Ki-joo nghẹn ngào nhất?
Mỗi tập đều có phần kết do Bộ trưởng Kang Seok khép lại, và mỗi lần xem phần kết đó tôi đều nghẹn ngào. Ở đó thường cho thấy các nạn nhân đứng dậy lần nữa. Tôi cũng nghẹn khi quá khứ của Han-lim được hé lộ. Ngay từ lúc nhận kịch bản tôi đã nghĩ đó là cảnh phải diễn thật kỹ. Vì thời lượng ngắn nên tôi muốn thể hiện càng nhiều càng tốt để khán giả cảm thấy như đã xem cả câu chuyện trước đó. Khi quay cảnh đó tôi đã khóc nhiều trong xe trang điểm. Trưởng ekip trang điểm đã tạo vết bầm trên mặt Han-lim, và trước gương tôi nhìn thấy mặt mình rồi không kiềm chế được cảm xúc, vừa khóc vừa được trang điểm. Nhìn khuôn mặt đó, tôi nghĩ cô ấy đã đau đến mức nào, Han-lim đã chịu đựng đến mức ra sao để thành như vậy, nghĩ về những điều đó nước mắt cứ trào ra.
Chị nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa Na Hwa-jin và Im Han-lim, và khi nhập vai chị đã xử lý điều đó ra sao?
Tôi luôn để ý đến mối quan hệ đó. Khi bốn người tụ họp, lời dỗ dành của Bộ trưởng Kang Seok nhằm khiến Han-lim bình tĩnh thì cô ấy không phản ứng, nhưng nếu Na Hwa-jin bảo đi ra thì dù có kích động đến mấy cô ấy cũng rời đi ngay. Khi Han-lim khiến Geun-dae rơi vào nguy hiểm và mất bình tĩnh, người duy nhất có thể làm cô ấy tỉnh lại ngay chính là Na Hwa-jin. Mối quan hệ giữa họ liên kết với quá khứ của Han-lim. Khi Na Hwa-jin nói với Han-lim rằng “sự giúp đỡ bắt đầu từ việc xin được giúp”, mọi thứ với tôi như được hoàn thiện. Lúc đó tôi cảm nhận rằng Han-lim sẽ theo Na Hwa-jin bất kể đó là con đường nào, không hề cân nhắc hay xét hỏi gì. Nhớ lại cảm giác đó, tôi thấy mình có thể thực hiện mọi việc vì lời Na Hwa-jin. Vì thế, cô ấy theo anh Na Hwa-jin, trở thành quân nhân và dường như đã sắp xếp mọi lựa chọn trong đời theo con đường đó. Tôi thấy sự gắn bó khăng khít của họ thật ấn tượng.

Mối tình giữa Bong Geun-dae và nhân vật của chị cũng là một yếu tố làm tăng sức hấp dẫn của bộ phim. Chị nghĩ gì về đường tình này?
Khi quay tôi thấy Geun-dae thật dễ thương. (cười) Khi Geun-dae khóc bằng những giọt nước mắt to tròn, sự chân thành đó khiến cậu ấy rất đáng yêu; quá ngây thơ nên rất dễ thương. Trong lúc diễn, hình ảnh Geun-dae hiện trong mắt tôi đã để lại ấn tượng mạnh mẽ như vậy.


Chị từng làm phóng viên mảng xã hội, nên có lẽ chị quan tâm đến các vấn đề xã hội mà tác phẩm chỉ ra. Khi nhìn các nhân vật phản diện trong phim, nhân vật nào khiến chị thấy ác độc nhất và ấn tượng nhất?
Tôi nghĩ một phần lớn nằm ở năng lực diễn xuất của các diễn viên đảm nhiệm. Đó là nhóm những thiếu niên chưa chịu trách nhiệm hình sự. Ngay cả lúc thấy các bạn ấy tan làm, thay lại đồ thường rồi ra về, tôi vẫn thấy đáng ghét lắm. (cười) Họ diễn quá tốt nên tôi rất ghét họ. (Bốn người này do các diễn viên Jang Yo-hun, Im Hyun-mook, Yoon Tae-sik, Choi Hyun-joon đảm nhiệm)
Trong phim, cô Choi Ga-yoon (Ha-young) tới khuyên những học sinh mặc đồng phục đang hút thuốc. Nếu là chị Jin Ki-joo chứng kiến điều đó, chị sẽ làm gì?
Thực ra nhiều cái tôi trong tôi mâu thuẫn. Tôi muốn là người lớn như cô Choi Ga-yoon, nhưng tôi nghĩ điều đó không dễ. Có bản năng muốn tự bảo vệ bản thân, và đó là bản năng cơ bản của con người. Trong đời có những người thắng vượt bản năng đó để cứu người lâm nguy. Tôi nghĩ họ chính là những anh hùng dân sự. Lý trí của tôi sẽ nói hãy lao tới ngay bây giờ, nhưng tôi biết đó không phải việc dễ dàng.

Tác phẩm nói về 'giáo dục đúng mực' và 'người lớn đích thực'. Theo chị, người lớn đích thực là người như thế nào?
Tôi vẫn chưa phải người chín chắn hoàn toàn nên còn phải suy nghĩ, nhưng có lẽ đó là người chịu trách nhiệm với lời nói của mình, người có thể chịu trách nhiệm về lời nói và hành động của bản thân.
Trong dự án đang quay 《Sleeping Doctor》, chị có định thể hiện hình ảnh hoàn toàn khác so với Im Han-lim trong 《Giáo dục đúng mực》 không?
Vâng, hình ảnh đó sẽ (chỉ đầu ngón tay) không còn tí nào. (cười) Ở phim này giờ tôi là bác sĩ và viện trưởng.

Chị vốn được xem là biểu tượng của việc dám thử thách. Khi tác phẩm được chú ý, hành trình trước khi trở thành diễn viên của chị thường được nhắc lại. Chị cảm thấy thế nào về điều đó?
Cảm giác hơi chia đôi. Ở khía cạnh cá nhân, khi nhìn lại tôi có niềm tự hào 'mình đã sống tốt', muốn tự khen mình đã cố gắng. Nhưng với tư cách Jin Ki-joo, một diễn viên, thì có chút ngại. Dù vậy đó là kỷ niệm đẹp. Tôi nghĩ đó là một nơi tốt và tôi đã gặp được những mối quan hệ tốt.
Chắc có lúc chị thấy mình đã chọn đúng khi trở thành diễn viên chứ?
Đến giờ vẫn là điều hơi kỳ lạ với tôi. Nhưng lúc tôi thấy việc trở thành diễn viên là quyết định đúng đắn thường là khi đang quay phim, khi diễn chung với các đồng nghiệp trên trường quay. Hôm qua tôi vừa quay một cảnh ôm với một đồng nghiệp. Khi cảm nhận hơi ấm và năng lượng của nhau ngay tại hiện trường quay, tôi thấy công việc này thật tuyệt.



댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기