Tour phim Hong Kong phong vị xưa (Retro) ① Chép Huyết Phố của Lương Triều Vỹ, học lịch sử Hong Kong tại Mei Ho House ở Tam Tư Bội Phố

Năm 1953, sau vụ hỏa hoạn “Sekkipmei đại hỏa tai”, khu nhà ở công cộng quy mô lớn “Mei Ho House” đã trở thành sân khấu của 〈Chép Huyết Phố〉.

Bên ngoài Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bên ngoài Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)

CinePlay và House Travel cùng tổ chức tour phim Hong Kong; tôi vừa có dịp tham gia chuyến đi thứ năm. Chủ đề then chốt của tour lần này là cuộc gặp giữa quá khứ và hiện tại của Hong Kong thông qua điện ảnh. Từ bộ phim “Chép Huyết Phố” 〈Chép Huyết Phố〉 (1990) của đạo diễn Ô Tư Tầm, lấy bối cảnh Hong Kong thập niên 1960 và do Lương Triều Vỹ đóng chính; đến “Vua Hài Kịch” 〈Vua Hài Kịch〉 (1999) kể đời sống hằng ngày của diễn viên phụ Chu Seong-chi (Joo Seong-chi), khao khát làm ngôi sao trong một ngôi làng ven biển yên ả của Hong Kong với tên gọi Chéo Ốp-bích; và “Thành Cửu Long: Vùng đất vô pháp” 〈Thành Cửu Long: Vùng đất vô pháp〉 (dưới đây gọi là 〈Thành Cửu Long〉, 2024) tái hiện khu Thành Cửu Long—một vùng đất vô pháp đầy hỗn loạn tượng trưng cho Hong Kong những năm 1980—rồi mới nói “Tour phim Hong Kong phong vị xưa” đúng là hệt như vậy: sâu lắng cảm nhận nỗi nhớ về Hong Kong xưa rồi trở về. Đây cũng là một hành trình giúp cảm nhận sự thay thế thế hệ trong giới làm phim Hong Kong, từ Lương Triều Vỹ, Chu Seong-chi cho đến Lưu Tuân Kiến. Chuyến đi 2 đêm 3 ngày từ ngày 15 đến ngày 17 tháng 5 diễn ra vào thời điểm cái nóng của Hong Kong vừa bắt đầu; dưới đây là câu chuyện về chuyến đi đó.


Ảnh bảo tàng Mei Ho (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Ảnh bảo tàng Mei Ho (Ảnh=Chu Seong-cheol)

Khoảnh khắc tôi say đắm trước sức hút của bán đảo Cửu Long, khu Tam Tư Bội Phố đến nỗi thoáng chốc lại trào lên hối hận: “Sao bấy lâu nay mình lại tránh Cửu Long xa như vậy?” Đây là nơi ở trong “Chép Huyết Phố” 〈Chép Huyết Phố〉 của Ô Tư Tầm bắt đầu từ năm 1967, nơi ba người bạn ở trong xóm—Lương Triều Vỹ, Trương Gia Hữu và Lý Tử Vinh—cùng nuôi dưỡng tình bạn và nô đùa. Đó là khung cảnh đến nay vẫn thường thấy khi đi du lịch Hong Kong. Trong phim, tôi ấn tượng bởi hình ảnh những bộ đồ giặt được treo lên khắp các ban công. Căn hộ nơi ba người bạn sống trong phim hiện chỉ còn duy nhất đúng một tòa, tên gọi “Nhà trọ thanh niên Mei Ho House” (YHA Mei Ho House Youth Hostel). Đó là dấu vết của một tòa nhà ở công cộng được xây dựng quy mô lớn vào năm 1954. Là một phần trong dự án tái thiết đô thị của Hong Kong, tòa nhà khi nhìn từ trên cao trước đó vẫn giữ được hình chữ H, và tòa nhà ấy được giữ lại để biến thành nhà trọ thanh niên. Vì là kiểu căn hộ hành lang, nên giữa bạn bè không có “bí mật” gì cả. Khó nhất có lẽ là từ góc nhìn của Lương Triều Vỹ—người luôn gương mặt ấm áp, lo lắng cho bạn bè—mà lại phải nhìn thấy Lý Tử Vinh với vẻ mặt bất mãn đầy mặt khi ở nhà, hoặc thấy Trương Gia Hữu bị cha đánh đập với câu kiểu như “Tên khốn như này sao lại sinh ra ở đâu chứ!” Tuy vậy, ba người bạn ấy có thể nhìn thấy hết cả việc suốt cả ngày họ làm gì và sinh hoạt ra sao.

〈Chép Huyết Phố〉
〈Chép Huyết Phố〉

Lịch sử Mei Ho House thì như thế này. Vào những năm 1950, số lượng người di cư từ Hoa Lục tràn đến Hong Kong ngày một nhiều, và tại Tam Tư Bội Phố cùng khu lân cận là Sekkipmei đã hình thành một diện tích lớn các khu nhà lán. Thế nhưng năm 1953, đã xảy ra thảm họa được gọi là “Sekkipmei đại hỏa tai”. Khi hơn 50.000 người bỗng chốc trở thành những người tị nạn mất nhà, chính quyền Hong Kong đã xây dựng nhà ở công cộng vào năm 1954 để tiếp nhận họ đồng thời cải thiện điều kiện cư trú. Nhìn từ trên cao, công trình có hình khối “H”, và nhiều tòa nhà căn hộ theo phong cách kiến trúc hiện đại với các ban công liên tiếp đã được xây dựng. Nhờ thiết kế và thi công theo cấu trúc cho phép tận dụng không gian tối thiểu để chứa được tối đa người, nhà ở đã nhanh chóng cung cấp một chỗ ở tương đối rẻ cho các nạn nhân của thảm họa hỏa hoạn.

Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)

Ở Mei Ho House cũng có một cậu bé Ô Tư Tầm sinh năm 1946 tại Quảng Châu, Trung Quốc. 〈Chép Huyết Phố〉 trong phim—khu Tam Tư Bội Phố—hóa ra chính là quê hương thứ hai, nơi thanh niên Ô Tư Tầm từng suy nghĩ về tương lai và lang thang trong bâng khuâng. Đến mức 〈Chép Huyết Phố〉 có thể xem như một bộ phim bán tự truyện, trong đó ký ức thời tuổi trẻ đầy hoang mang của Ô Tư Tầm được gửi gắm mượn “thân thể” của diễn viên Lương Triều Vỹ. Lý do Mei Ho House hấp dẫn còn nằm ở chỗ: phía sau tòa nhà, nơi có thể leo lên như đi bộ đường núi để tới Garden Hill, đã trở thành “thánh địa” chụp ảnh check-in chứng nhận SNS của người Hong Kong. Dĩ nhiên không đến mức “hot” như ảnh khu Kennedy Town hay những bức ảnh về tòa nhà lâu năm như Tòa nhà Yingching, nhưng bạn vẫn có thể bắt gặp không ít ảnh bầu trời đêm nhìn từ đây trên SNS. Hóa ra gò đồi sau nhà nơi Lương Triều Vỹ và Trương Gia Hữu đánh nhau tay đôi ngày đêm trong phim lại là một nơi thật sự tuyệt vời.

〈Chép Huyết Phố〉
〈Chép Huyết Phố〉
〈Chép Huyết Phố〉
〈Chép Huyết Phố〉

〈Chép Huyết Phố〉 còn có ý nghĩa lớn như một bộ phim tư liệu ghi chép lại khá rõ nét bối cảnh xung quanh Tam Tư Bội Phố thời bấy giờ—tức cảnh quan nội địa trên bán đảo Cửu Long. Không chỉ khắc họa tỉ mỉ khắp nơi trong khu nhà ở công cộng Tam Tư Bội Phố, mà còn ghi lại khá tốt dáng vẻ của những nhà máy sản xuất lân cận lúc đó, khi từng chiếc một bắt đầu bị tháo dỡ. Cho đến thời điểm đó, tôi đã xem thật nhiều phim Hong Kong, nhưng việc nhìn thấy “ống khói nhà máy” thì 〈Chép Huyết Phố〉 là lần đầu tiên. Khu Tam Tư Bội Phố cho đến tận thập niên 1970 từng là một khu công nghiệp phát triển mạnh nhờ ngành dệt may. Nhà máy nơi bạn gái của Lương Triều Vỹ trong phim làm việc, cũng chính là nhà máy nơi cuộc đình công nổ ra, có lẽ cũng là một nhà máy dệt may như vậy. Điều khiến tôi ấn tượng nhất khi xem 〈Chép Huyết Phố〉 lúc bấy giờ—ngoài ống khói nhà máy—là lần đầu tiên tôi thấy trong phim Hong Kong cảnh “biểu tình” của công nhân. Cảnh biểu tình trong phim là cuộc biểu tình phản đối của Hong Kong năm 1967, trong lịch sử Hong Kong thường được gọi là “Bạo loạn 67”. Ban đầu, như cách phim mô tả, nó bắt đầu từ tranh chấp lao động giữa các nhà máy ở bán đảo Cửu Long, rồi lan rộng thành các cuộc biểu tình quy mô lớn chống lại sự áp bức và độc tài của chính quyền thuộc địa Hong Kong do người Anh thống trị, được gắn kết với nạn tham nhũng của quan chức, cùng với sự bất mãn trước chênh lệch giàu nghèo kéo dài. Ô Tư Tầm lúc ấy cũng là một thanh niên nhiệt tình tham gia phong trào xã hội. Trong bối cảnh quân Anh và cảnh sát liên tục đàn áp quá mức, những người biểu tình dù tự chế cả bom cũng đã đứng vững tư thế quyết tử. Kết quả là gây ra tổn thất khổng lồ về tài sản và thiệt hại về nhân mạng mà khó có thể nhanh chóng chữa lành, nhưng trong bầu không khí đang phát triển mạnh mẽ vào những năm 1960, đó cũng trở thành một cơ hội giúp định hình bản sắc riêng của Hong Kong, tách biệt với cả Anh lẫn Trung Quốc. Khoảng 50 năm sau đó, việc liên hệ các cuộc biểu tình bài Trung và cách mạng Ô (Ô dù) diễn ra cùng thời với những gì nói trên là một điều khá tự nhiên.

Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)
Bảo tàng Mei Ho House (Ảnh=Chu Seong-cheol)

Hiện tại, thứ khiến tôi quan tâm nhất tại Mei Ho House chính là bảo tàng. Bảo tàng được trưng bày phong phú qua nhiều tầng, giới thiệu lịch sử khu nhà ở công cộng thời đó và tái hiện sinh hoạt đời thường đúng như thật. Chỉ cần đi tham quan hết từng nơi trong bảo tàng thôi cũng đủ để học lịch sử Hong Kong một cách nghiêm túc. Trong số đó, hãy nhìn vào căn phòng tái hiện chiếc bàn nhỏ cùng chiếc ghế không có lưng tựa ngay trước lối vào hẹp—vừa nhìn thấy tôi đã bật khóc. Bởi chính ngay đó, Lương Triều Vỹ—ngồi hút thuốc một mình—đã gặp bạn Trương Gia Hữu bị đuổi ra khỏi nhà sau khi nghe từ ngoài cửa sổ lời mắng “Sống cả đời mà đi ăn xin, đồ vô dụng!” Sau khi ra khỏi nhà, cậu ấy không bao giờ quay lại nơi này nữa. Trương Gia Hữu vì muốn cho bạn Lương Triều Vỹ—người sắp kết hôn—ít nhất là một khoản tiền lớn nên đã không thể tránh việc phải “dính” vào tiền đen, và vì thế cậu đã chịu một chấn thương nặng. Lương Triều Vỹ không thể giả vờ như không biết, bởi cậu là người đã khiến bạn mình bị mắng ở nhà rồi lại còn bị thương. Thế là Lương Triều Vỹ bắt đầu trả thù. Sau khi vô tình giết người, cậu rời đi đến Việt Nam, cùng với Lý Tử Vinh—người nói “Sau này chúng ta thành công, rồi lái Mercedes quay lại”—trong lúc chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Như vậy, Ô Tư Tầm đặt ra câu hỏi về việc Hong Kong năm 1997 sẽ được Anh bản địa trả về vào lúc nào, qua chiến tranh Việt Nam diễn ra trong một giai đoạn tương tự sự hỗn loạn mà ông từng trải qua khi còn trẻ. Cũng từ nỗi lo rằng, như những người Việt trở thành người tị nạn, có thể những người Hong Kong trong tương lai cũng sẽ trở thành như thế, đã khiến cái “nghĩa khí” của một dòng Hong Kong noir chỉ toàn hành động được đặt vào trong một khung thời gian cụ thể của lịch sử. Có lẽ đó chính là tình yêu không đổi của đạo diễn Ô Tư Tầm dành cho Hong Kong.

▶ Bài viết về tour phim Hong Kong phong vị xưa sẽ tiếp tục ở phần 2.

이 배너는 쿠팡 파트너스 활동의 일환으로, 이에 따른 일정액의 수수료를 제공받습니다.

댓글 (0)

아직 댓글이 없습니다. 첫 댓글을 작성해보세요!

댓글 작성

×