※Cuộc phỏng vấn với đạo diễn Na Hong-jin về 〈Hope〉 tiếp tục từ Phần 1.
※Cuộc phỏng vấn này có tiết lộ về phần kết và các phân tích.

Trước khi phim hoàn thành, ông nói rằng những diễn viên đóng vai người ngoài hành tinh, như Michael Fassbender và Alicia Vikander, là nhân vật chính. Thực tế trong phim thân phận người ngoài hành tinh chỉ được tiết lộ ở phần kết. Ông muốn ám chỉ một cốt truyện bên ngoài bộ phim hay muốn khán giả trong câu chuyện coi họ là nhân vật chính?
Là ý thứ nhất. Nếu là ý thứ hai thì tôi đúng là quá trơ trẽn. (cười) Tôi không thể bắt khán giả tự suy diễn toàn bộ câu chuyện bên ngoài bộ phim. Có thể hiểu là tôi chỉ đưa ra vài gợi ý về những gì lúc đó mới tồn tại trong đầu mình, tức những câu chuyện còn chưa xảy ra. Thật lòng mà nói, tôi còn băn khoăn có cần cho khán giả thấy cả phần tiếp theo hay không, vì cảm giác đó không thực sự cần thiết. Dĩ nhiên vẫn có thể cân nhắc chuyển thể tiếp. Các diễn viên đã đọc hết cái cốt truyện phụ đồ sộ mà tôi dựng lên và họ hợp tác vì chính câu chuyện đó.
Như ông nói, ở cảnh cuối một chiến hạm hạ xuống rồi phát nổ rất dữ dội. Có vẻ ông rất chú trọng cảnh đó. Lý do là gì?
Về mặt câu chuyện, trên chiến hạm đó có sinh vật mang tên 'Ku-eol', và tôi nghĩ đó có thể là cùng một thực thể mà trong Kitô giáo người ta gọi là Giê-hô-va hay Chúa. Khi phim đã đến chỗ ấy, tôi nghĩ đã đến lúc phải đưa vị thần ấy rơi xuống và để ông ta chết. Tôi cố tình tráo trộn thứ tự giữa lời thoại trong giấc mơ và vụ nổ tàu chiến. Nếu để lời thoại trước rồi mới thấy tàu nổ thì khán giả sẽ dễ hiểu hơn, nhưng vì 2 giờ 20 phút trước đó của bộ phim được đẩy theo hướng rất đơn giản, gần như cổ tích, nên tôi cố tình gây khó khăn để không ai dễ dàng suy đoán phần này.

Vậy thông điệp mà ông muốn gửi qua cảnh cuối là gì?
Trên con tàu chìm có sự hiện diện mà chúng ta đã từng biết đến. Nghe những lời cất lên sau khi bước ra khỏi giấc mơ, có thể thấy đó đúng là thực thể mà chúng ta vẫn biết. Việc tàu chìm đã xảy ra rồi, điều quan trọng còn lại là tương lai. Người ngoài hành tinh nói về sự phục sinh của đứa trẻ ngoài hành tinh đã chết trong kho; ta có thể gán cho đứa trẻ ấy nhiều tầng nghĩa, ví dụ như tình trạng báo chí suy yếu hay hoàn cảnh của ngành điện ảnh. (cười) Tôi muốn khép lại bằng ý rằng ngay cả khi đang ở trong tình cảnh tồi tệ, khao khát, tin tưởng và hy vọng một cách thật lòng vào sự phục sinh có thể trở thành bằng chứng cho việc phục sinh thực sự. Tôi cho rằng từ 'đức tin' mang ý nghĩa sâu hơn, đi trước 'hy vọng' vài bước, nên tôi đặt tựa phim là 〈Hope〉. Lý do không đặt tựa là 〈Faith〉 là vì trước đó tôi đã làm phim ngắn 〈Faith〉 (2023). (cười)
Trong tác phẩm trước của ông, 〈The Chaser〉 (2008) có hình ảnh thập giá, và sau 〈The Wailing〉 đến lần này ông lại đặt câu hỏi về đức tin — có vẻ các yếu tố tôn giáo ảnh hưởng mạnh đến sáng tác của ông. Ông có phải là người theo đạo từ bé không?
Không phải. Hồi nhỏ mẹ tôi và tôi thường đi chùa. (cười) Tôi đưa yếu tố Kitô giáo vào vì tôi nghĩ trong số các vị thần của nhiều tôn giáo, đó là nhân vật số một được chú ý và tin cậy nhất. Khi truyền đạt thông điệp, mượn lời của Ngài thường khiến khán giả dễ tiếp nhận hơn so với lời của một con người. Tôi tự đặt câu hỏi, tìm tòi đủ thứ để xem sẽ kể điều gì và kể thế nào, nhưng cuối cùng kết luận thường lại dẫn về hướng đó.

Với 〈Hope〉 ông đã thử nghiệm một hình thức phim mới mà trước đây chưa làm. Mục tiêu hay định hướng khi đạo diễn bộ phim này là gì?
Tôi muốn thoát khỏi cấu trúc trộn nhiều thể loại quen thuộc của điện ảnh Hàn và tăng mật độ thể loại, nhất là đẩy mạnh yếu tố hành động-giật gân. Bắt đầu phim bằng 50 phút truy đuổi một người mà chưa lộ quái vật là một canh bạc lớn và hơi tham vọng. Mục tiêu cao nhất là đẩy cảm giác nhập cuộc của khán giả trong rạp lên mức cao nhất bằng âm thanh và hình ảnh. Mọi người đã dành rất nhiều thời gian cho giai đoạn tiền sản xuất và quay để đạt được điều đó. Dĩ nhiên có nhiều rủi ro và khó khăn, nhưng ê-kíp và diễn viên đã cống hiến hết mình, và may mắn là chúng tôi hoàn tất mà không gặp vấn đề lớn.
Kể từ 〈The Chaser〉 (2008) ông liên tục thực hiện các phim chiếu rạp. Sau 〈The Wailing〉 đã trôi qua 10 năm. Trong bối cảnh thói quen xem phim của khán giả thay đổi, với tư cách đạo diễn ông có quan điểm cố giữ điều gì không?
Làm phim chiếu rạp hiện rất khó. Để có thể điều khiển thoải mái mọi thứ dường như còn cần trải qua rất nhiều kinh nghiệm trong tương lai. Tôi luôn cảm thấy thiếu sót và nỗ lực ghi nhận những gì đã học, nhưng chắc chắn vẫn còn thiếu. Tôi thấy mình tiến bộ từng bước, nhưng không biết khi nào mới thật sự thành thạo hoàn toàn. Dù sao thì có lẽ tôi phải cố sống cho tới lúc đó bằng mọi giá. (cười)



댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기