Hãy tìm tác phẩm yêu thích tiếp theo của bạn.

[Hộp nhạc của Chu A-young] Ridley Scott gửi thông điệp hy vọng trong 《Dog Star: Hy vọng cuối cùng》 và ca khúc ‘Like Real People Do’

Âm nhạc điện ảnh luôn thu hút tôi. Có khi chính giai điệu và tiết tấu bộc lộ những cảm xúc thầm kín của nhân vật mà hình ảnh hay lời thoại không thể truyền tải; nó cũng là một cửa sổ hé lộ ý đồ của người làm phim. Với tôi, tiếp cận nhạc phim là một cách để đến gần tác phẩm. "Hộp nhạc của Chu A-young" lắng nghe tiếng nói của điện ảnh qua âm nhạc. (P.S. Mong bạn nghe nhạc khi đọc bài.)

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」

Trong tác phẩm mới 「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」 (sau đây gọi tắt là 「Dog Star」), đạo diễn Ridley Scott tiếp tục cuộc thăm dò về bản chất của nhân tính mà ông theo đuổi suốt đời. Trong phim này, Scott kể về những con người ít ỏi sống sót sau tận thế và chất vấn giá trị nhân bản mà họ cần theo đuổi vượt lên trên bản năng sinh tồn. Để diễn đạt chủ đề hy vọng bất khuất vốn có trong tác phẩm gốc của Peter Heller 「Dog Star」, ông không vẽ nên một thế giới hậu tận thế u ám theo kiểu thông thường của thể loại mà chọn tông điệu lạc quan. Ca khúc mở đầu và khép màn của phim, 'Like Real People Do' do nhạc sĩ kiêm ca sĩ người Ireland Hozier thể hiện, góp phần khuếch đại bầu không khí đầy hy vọng ấy và hòa quyện hoàn hảo với thông điệp mà Ridley Scott muốn truyền tải.

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」

Một đại dịch tàn phá đã biến thế giới thành đống hoang tàn. Số người sống sót rất ít, và họ tồn tại sau tận thế theo những cách riêng. Hig, người đàn ông mất vợ do dịch bệnh (do Jacob Elordi thủ vai), sống ở ngoại ô thành phố cùng chó đồng hành Jasper và người láng giềng duy nhất Bangley (do Josh Brolin đóng). Thi thoảng Hig lái chiếc máy bay nhỏ Cessna cũ; từ những liên lạc vô tuyến nhận được từ các khu vực khác, anh nuôi hy vọng rằng vẫn còn một thế giới tốt đẹp hơn. Vì khác biệt trong cách đối xử với người sống sót, Hig mâu thuẫn với Bangley và cuối cùng quyết định bay tới khu vực đã phát tín hiệu, Grand Junction. Tuy nhiên, anh rơi máy bay trong hành trình và gặp Sima (do Margaret Qualley thủ vai) cùng Pops (do Guy Pearce đóng), những người sống sót từ khu vực khác. Với sự giúp đỡ của họ, Hig định lên đường tìm lại không gian hy vọng cuối cùng.

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」 Hig (trái) và Bangley
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」 Hig (trái) và Bangley

「Dog Star」 suy ngẫm rằng nếu một số ít nhân loại sống sót sau sự hủy diệt muốn tái thiết thế giới, họ nên tuân theo những giá trị nào. Trong tiến trình đó, Ridley Scott biến bộ phim thành một ẩn dụ lớn về nước Mỹ. Bangley, cựu lính thủy quân lục chiến, bắn hạ bất kỳ người sống sót nào xâm nhập vào nơi ở của anh ta mà không quan tâm động cơ của họ. Sự kiên định giữ nguyên tắc và thái độ cứng rắn của Bangley đối với người sống sót gợi nhớ tới thực tế hiện thời của nước Mỹ, nơi chủ nghĩa 'Nước Mỹ trên hết' đã trỗi dậy. Sự cô lập của anh — loại trừ người ngoài, độc chiếm nơi ở và nguồn lực — không khác gì hình ảnh Mỹ dưới thời chính quyền Trump với lập trường cứng rắn về người di cư và người nước ngoài. Tuy nhiên, dù đối xử cứng rắn, Bangley cuối cùng vẫn mất chỗ ở trước một nhóm cướp đến từ Mexico. Ý nghĩa trong tuyến nhân vật của Bangley còn được khuếch đại bởi câu chuyện của Pops.

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
Pops (trái) và Sima

Scott không chỉ mô tả nước Mỹ thời nay mà còn mượn ký hiệu và tập quán của phim cao bồi miền Tây để kéo cả lịch sử ban đầu khi người Mỹ tấn công các cộng đồng bản địa vào câu chuyện. Sau vụ rơi máy bay, Hig tới khu vực nơi anh rơi và phát hiện chỗ ẩn náu của Pops cùng con gái Sima. Sima, vẫn giữ tinh thần quan tâm và hiếu khách với người khác, chào đón Hig — kẻ lang thang — một cách rộng mở. Ngược lại, Pops ban đầu đặt sinh tồn lên trước và muốn đuổi Hig ra khỏi chỗ ở, rồi dần dần chấp nhận anh. Dần dần, nơi trú ẩn ấy trở thành không gian sẻ chia tình người. Nhưng nơi bình yên ấy bị xâm lấn bởi những người sống sót mang diện mạo người bản địa. Hình ảnh Pops đội mũ cao bồi và nổ súng về phía họ gợi nhớ hình tượng cao bồi tiêu biểu của phim miền Tây. Tại đây Scott đảo ngược cấu trúc quen thuộc: thay vì cao bồi da trắng đánh chiếm làng của người bản địa, ông đặt một cao bồi da trắng lớn tuổi bị tước đoạt chỗ đứng bởi những người mang diện mạo người bản địa. Nếu trước kia phim miền Tây cổ điển hợp thức hóa hành trình chiếm đất của người da trắng với danh nghĩa văn minh, Ridley nay trình bày một quyền lực đảo lộn — trong hoang mạc nơi nền văn minh hiện đại sụp đổ, người đàn ông da trắng mất đi lợi thế và bị đẩy ra ngoài bởi những người có diện mạo như người bản địa.

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」

Điều này có thể dễ khiến người xem hiểu sai là củng cố cảm thức bị hại khi ta ghép nó với cảnh Bangley bị nhóm cướp từ Mexico xâm nhập. Tuy vậy, ý định thực sự của đạo diễn là nhấn mạnh thảm kịch 'di chuyển' — bị lấy đi và cướp đi — vốn lặp lại trong lịch sử loài người có thể xảy ra với bất kỳ ai trong hoàn cảnh khắc nghiệt sau tận thế. Bằng cách đảo lộn các mẫu mực của bị hại và thủ phạm, Ridley Scott muốn nói rằng trong thời kỳ tận thế khi khái niệm sở hữu đất đai không còn ý nghĩa, thứ chúng ta cần níu giữ không phải những bức tường kiên cố mà là sự liên đới với người khác.

「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」
「Dog Star: Hy vọng cuối cùng」

Hig, Pops và Sima, bị mất chỗ ẩn náu, lên đường tìm Grand Junction — nơi được mô tả như một ốc đảo utopia giữa thế giới hoang tàn. Nhưng Grand Junction thực chất là một xã hội toàn trị, nơi tự do bị kiểm soát chặt chẽ bởi người cầm quyền và tồn tại sự phân tầng dựa trên phân biệt nghề nghiệp — không phải giai cấp theo nghĩa danh phận nhưng là sự phân loại và kỳ thị theo công việc. Những cảnh quan và đạo cụ mang tính thẩm mỹ retrofuturism khiến Grand Junction trông như một không gian bị đóng khung trong các giá trị cũ, không phải một thiên đường của thế giới mới mà là bóng ma của một nền văn minh dừng tiến bộ. Grand Junction cuối cùng cũng bị tàn phá; sự xuất hiện của Hig — vốn bị hệ thống phân loại giai cấp gán là lao động giản đơn — là một nhân tố liên quan đến sự sụp đổ của nơi này. Hig đưa Pops và Sima trở lại chỗ ở trước kia của Bangley — vốn là một vùng an toàn đối với họ — chỉ để chứng kiến nó đã bị san phẳng. Cuối cùng Hig và Bangley — cùng mang mất mát — định cư trên đất của cộng đồng Mennonite. Cộng đồng Mennonite trong phim giữ những giá trị tôn giáo: kiên trì giao tiếp không bạo lực trong một thế giới bạo lực, hoan nghênh người khác, đề cao liên đới với láng giềng và sống tách biệt khỏi nền văn minh khoa học hiện đại làm suy yếu kết nối giữa người với người. Ridley Scott chọn kết thúc theo hướng trở về này để nói rằng trong một thế giới sụp đổ, khôi phục mối quan hệ con người và xây dựng liên kết với người khác là một khả thể sống khác cho con người.

Bìa album 'Hozier' của Hozier
Bìa album 'Hozier' của Hozier

Lối sống của cộng đồng Mennonite trong phim chia sẻ tinh thần tương đồng với âm nhạc của Hozier. 'Like Real People Do' là một bản nhạc xuất sắc hội tụ cảm giác trữ tình và mộc mạc đặc trưng của nghệ sĩ Hozier. Ca khúc được Hozier sáng tác với cảm hứng bắt nguồn từ một chuỗi thơ của nhà thơ Ireland Seamus Heaney về các đầm lầy ở Bắc Ireland, nơi các 'bog body' (xác ướp đầm lầy) được bảo tồn tự nhiên trong nhiều thế kỷ. Trong chuỗi thơ ấy Heaney dựng nên hình ảnh hành động trục vớt một xác ướp đầm lầy như một phép khai quật mở đầu cho một mối tình; hình tượng này được Hozier chuyển hóa thành biểu tượng của tình yêu dành cho những tồn tại mang vết thương. Trong 'Like Real People Do', nhân vật kể chuyện không truy vấn quá khứ hay vết thương của người vừa được khai quật; thay vào đó, anh đề nghị hãy chỉ tập trung vào khoảnh khắc hiện tại, yêu nhau như những 'con người thật' (Like Real People Do). Trong phim, Hig mất vợ vì dịch bệnh và bị ám ảnh bởi ký ức. Anh thú nhận với Sima những sự thật liên quan đến cái chết của vợ mình, nhưng Sima không đào sâu vết thương đó mà chọn ở bên anh trong thời gian hiện tại. Thông điệp về sự tiếp nhận vô điều kiện và tình yêu trong lời ca hòa hợp với thay đổi tâm lý của Hig — người chôn giữ ký ức về vợ trong lòng và bắt đầu sống tiếp với Sima. Trải qua hành trình tinh thần ấy, Hig rời khỏi bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất và, như những nhân vật được hồi sinh nhờ tình yêu trong bài hát, được tái sinh để sống cùng những người bên cạnh anh trong một thế giới mới. Ridley Scott qua ca khúc này muốn nhấn mạnh rằng điều đưa chúng ta trở lại làm người trong thế giới hậu tận thế không phải là nền văn minh công nghệ cao mà là tình yêu giản dị và sự liên đới chữa lành vết thương, sống trọn trong hiện tại.

×

댓글 (0)

아직 댓글이 없습니다. 첫 댓글을 작성해보세요!

댓글 작성