[Phỏng vấn] Gong Hyo-jin: Sức mạnh ‘mặn ngọt’ khiến khán giả vừa cười vừa khóc trong 《Gyeongju Gihaeng》①

〈Gyeongju Gihaeng〉 áp phích
〈Gyeongju Gihaeng〉 áp phích

Diễn xuất của Gong Hyo-jin có sức thuyết phục đặc biệt. Ngay cả khi phim đặt giả thiết gia đình lên đường để truy tìm, trả thù kẻ gây tội tàn ác, hay ở những phân đoạn pha trộn giữa hài và bi khiến khán giả vừa cười vừa rơi nước mắt, mọi thứ vẫn hợp lý. Với giọng điệu tự nhiên và nhịp diễn linh hoạt, cô khẳng định vị thế không thể thay thế. Lần này, cô vào vai chị cả — người mang vết thương sâu nhưng vẫn dí dỏm — đã lên đường cùng gia đình.

Phim sẽ khởi chiếu vào ngày 26 tháng 8: 〈Gyeongju Gihaeng〉 kể về hành trình của người mẹ Ok‑sil (Lee Jung‑eun) và ba con gái—Jang‑ju (Gong Hyo‑jin), Yeong‑ju (Park So‑dam), Dong‑ju (Lee Yeon)—khi họ tổ chức một chuyến “du lịch giết người” tới Gyeongju. Chuyến đi được thực hiện trùng với ngày kẻ gây tội được trả tự do, nhân dịp sinh nhật con út Gyeong‑ju — người đã không bao giờ trở về sau một chuyến đi học cách đây 8 năm.

〈Gyeongju Gihaeng〉 vừa đậm chất hiện thực vừa nhiều yếu tố thể loại, khéo léo pha trộn hài hước và cảm xúc lay động để tạo nên màu sắc riêng. Gong Hyo‑jin góp phần lớn vào việc định hình tông màu và nhịp điệu của bộ phim. Nhân vật Jang‑ju do cô đảm nhiệm là chị cả đã có chồng con, đồng thời là cánh tay phải của mẹ Ok‑sil, coi mình là chỉ huy cho cuộc trả thù. Jang‑ju mang tâm trạng phức tạp: vừa khao khát bảo vệ gia đình, vừa yêu thương mẹ, đồng thời phải đối mặt với xung đột đời thường khi cần giữ gìn tổ ấm riêng.

Sau khi hoàn tất quay, bộ phim trải qua hai năm chờ đợi trước khi chính thức gặp khán giả Hàn Quốc; 〈Gyeongju Gihaeng〉 sẽ khởi chiếu vào thứ Tư tuần tới. Trước ngày công chiếu, Gong Hyo‑jin nhiều lần bày tỏ niềm tin vào các đồng nghiệp, nói: “Tôi hy vọng mẹ (Lee Jung‑eun) sẽ giành giải Nữ diễn viên chính”. Chiều 19 vừa qua, tại một địa điểm ở quận Jongno, Seoul, Gong Hyo‑jin có buổi gặp với Cineplay nhân dịp công chiếu 〈Gyeongju Gihaeng〉; dưới đây là toàn văn cuộc trao đổi tại buổi gặp.


Diễn viên Gong Hyo‑jin(Ảnh cung cấp=Lotte Entertainment)
Diễn viên Gong Hyo‑jin(Ảnh cung cấp=Lotte Entertainment)

Phản hồi sau buổi công chiếu báo chí của 〈Gyeongju Gihaeng〉 rất tích cực. Bộ phim truyền hình đang phát là 〈Yubunyeo Killer〉 cũng đang đạt tỷ suất người xem cao. Dạo này cảm giác của chị thế nào?

Tôi cứ ngỡ là đang mơ hay tỉnh, cảm giác lẫn lộn. Từ khi quay xong tôi chỉ chờ ngày phim ra rạp. Đây không phải là niềm vui của riêng tôi vì chúng tôi đã làm việc cùng nhau, nên cảm giác hạnh phúc nhân lên nhiều lần và có một sự an tâm nhất định. Bầu không khí có gì đó khác thường nên tôi nghĩ có thể hôm nay là ngày hạnh phúc nhất, nên cứ tận hưởng thôi.

Sau khi kết thúc quay cách đây 2 năm, tôi nghe nói nhóm diễn viên không ngừng hoạt động trong nhóm chat suốt quãng thời gian chờ đợi. (cười)

Trong hai năm đó, chúng tôi liên tục biết nhau đang làm gì, đang làm thế nào. Chúng tôi không phải quên rồi mới gặp lại, mà từ khi quay 〈Gyeongju Gihaeng〉 xong thì luôn giữ mối quan hệ thân thiết. Luôn hỏi hôm nay mấy giờ đi, mấy giờ về, thức đêm hay sao… Đáng lẽ tôi đã có thể gặp 'mẹ' (Lee Jung‑eun) thường xuyên hơn nhưng năm nay bà quá bận nên chưa có dịp. Giờ thì tụi tôi kéo nhau đi quanh, gặp gỡ hàng ngày để quảng bá phim, thấy vui chung còn hơn vui một mình. Hơn nữa phim thể hiện tốt từng nhân vật: Dong‑ju (Lee Yeon) có phần riêng tốt, Yeong‑ju (Park So‑dam) tỏa sáng theo cách của cô ấy, Baek Sang‑hyun (Byun Yo‑han) cũng vậy — mọi thứ đều tốt nên niềm vui càng lớn. Có những trường quay thì ai cũng vui nhưng vẫn có người cảm thấy ‘mình hơi ít vui hơn’, nhưng không phải chuyện đó ở đây. Thêm nữa đạo diễn được đánh giá cao, nên đạo diễn cũng rất vui.

Chị vẫn gọi đồng nghiệp theo tên nhân vật đúng không?

Có lúc lẫn lộn. Tuy nhiên với tiền bối Lee Jung‑eun, tôi đã gọi bà là 'mẹ' từ lúc đóng chung bộ phim 〈Khi hoa trà nở〉. Còn Park So‑dam, kể từ khi tham gia 〈Parasite〉, đã gọi tiền bối Jung‑eun là 'chị'. Tôi thấy hơi rối nên giờ tiện gọi bà là 'eomni' — một cách xưng hô thân mật kiểu Hàn, nằm giữa 'chị' và 'mẹ'. Gọi là tiền bối nghe xa cách. Sau này biết đâu tôi và 'eomni' Jung‑eun đóng vai không phải mẹ‑con thì sao? Nên bây giờ cứ gọi như vậy cho thoải mái.

〈Gyeongju Gihaeng〉
〈Gyeongju Gihaeng〉

Đạo diễn Kim Mi‑jo cũng là nữ, và bối cảnh phim chủ yếu xoay quanh các nhân vật nữ—các chị em và người mẹ. Có lẽ không khí trên trường quay khác hẳn so với thông thường?

Sắc màu của đạo diễn Kim Mi‑jo hiện rõ trong phim. Tôi rất trân trọng và vui vì bà giữ vững và truyền tải được tầm nhìn đó. Câu chuyện vốn là câu chuyện về một người mẹ và các con gái. Khi xem lại, tôi mới nhận ra rằng trong 〈Gyeongju Gihaeng〉 cả nhân vật thám tử (Kim Jeong‑young) và Pil‑rye (Nam Kwon‑a) đều đảm nhận những vai thường thuộc về đàn ông trong phim noir, nhưng ở đây phụ nữ đã đảm nhiệm những vai đó theo một cách mới mẻ. Lúc quay tôi thấy điều đó rất tự nhiên, nên khi nhận ra lại càng thấy thú vị.

Chị nói đạo diễn Kim Mi‑jo có cá tính rất rõ. Có khoảnh khắc cụ thể nào khiến chị cảm nhận được điều đó không?

Tôi muốn kể một cảnh trong 〈Gyeongju Gihaeng〉. Chúng tôi nằm trong nhà nghỉ nhìn lên trần nhà và nói “có nhớ lúc mình ra biển không?”, lúc đó bóng của chúng tôi hiện lên trần, nhạc Hawaii vang nhẹ và hình bóng như những dư ảnh đang chơi trên bãi biển trôi qua. Kỳ thực đó là một cảnh quá khứ mà chúng tôi đã quay thực tế trước đó. Nhiều người có thể chỉ nhìn thấy bóng cây trên trần, nhưng nếu biết đó là cảnh quá khứ đã được quay thật, sẽ thấy đây là một phân đoạn vừa đẹp vừa day dứt. Cảnh quá khứ này vốn nằm ở phần cuối phim như một đoạn kết nhưng đạo diễn đã đặt lại vào cảnh bóng trên trần của nhà nghỉ. Từ chi tiết đó, tôi càng khẳng định đạo diễn có một màu sắc cá nhân rất chắc.

〈Gyeongju Gihaeng〉
〈Gyeongju Gihaeng〉

Nhân vật chị cả Jang‑ju vừa là cánh tay phải hỗ trợ mẹ trong cuộc trả thù, vừa là người duy nhất có gia đình riêng (chồng và con). Vị trí kép đó khiến cảm xúc của nhân vật rất phức tạp, hẳn chị đã gặp không ít khó khăn khi diễn và giải mã nội tâm nhân vật.

Tôi suy nghĩ rất thực tế. Tôi tự hỏi trong suốt tám năm ấy họ đã nói chuyện với nhau thế nào. Khi gia đình chịu mất mát lớn như vậy, thường có điều cấm kỵ: cố gắng không nhắc đến chuyện đó trong nhà. Tôi băn khoăn nên để cảnh khởi hành đến Gyeongju mang không khí háo hức hay đầy lo âu; cuối cùng tôi nghĩ nên để cảnh khởi hành tạo cảm giác khiến khán giả tự hỏi ‘họ đi đâu mà ai cũng căng thẳng thế?’. Khi diễn, tôi dần kết luận rằng sâu thẳm Jang‑ju có lẽ mong kế hoạch trả thù không thành. Cô không muốn mẹ dính máu, vì nếu vậy sẽ lại sinh ra một sang chấn lớn hơn. Cô lo lắng không biết trả thù sẽ đem lại sự thỏa lòng hay lại cắm thêm dao vào tim mình. Jang‑ju còn có gia đình riêng; khi em gái mất, Jang‑ju chưa có chồng con, nhưng sau khi lập gia đình suy nghĩ của cô có thể đã thay đổi.

Đạo diễn đã chỉ đạo chị như thế nào về nhân vật Jang‑ju trên trường quay?

Đạo diễn muốn Jang‑ju không đứng bên cạnh các em, mà đứng về phía mẹ. Ý là cô ấy đóng vai cánh tay phải, như một chỉ huy góp sức để dẫn dắt chuyện này. Jang‑ju hay bảo các em: “Im đi, đừng nhắc chuyện đó! Vô ích lắm, phải đi thôi. Mẹ bảo thì làm theo” — cô muốn giải thoát cho ước nguyện mà mẹ muốn thực hiện. Rồi đến cao trào phim, Jang‑ju có một khoảnh khắc thức tỉnh với tư cách là một người mẹ: “Tôi cũng là mẹ, tôi có con, nếu tôi vào tù hay gặp vấn đề thì con tôi sẽ ra sao?” Từ chỗ dẫn dắt phim với tư cách con gái, cô bắt đầu nghĩ “tôi cũng là mẹ, tôi phải giữ những người mình phụ trách”, và đó là lý do cho bước ngoặt của nhân vật.

〈Gyeongju Gihaeng〉
〈Gyeongju Gihaeng〉

Cảnh trước chiếc xe van, khi Jang‑ju vừa khóc vừa đối chất với mẹ Ok‑sil, chính là khoảnh khắc bùng nổ của sự tỉnh thức đó và là một cảnh rất để đời. Cảnh cảm xúc quan trọng đó được quay như thế nào?

Tôi nghĩ chúng tôi quay khoảng hai take. Đó là một cảnh nặng nề với sức nặng phải diễn tốt, và cá nhân tôi dựa nhiều vào khả năng tập trung tức thời. Tôi nghĩ mẹ Jung‑eun sẽ đẩy cảm xúc cho tôi, để tôi nhập vai tốt hơn, và thật sự mẹ đã mang đến một cảm xúc nghẹn ngào. Có phần tôi cá nhân cảm thấy hơi tiếc vì diễn xuất của mình, nghĩ rằng “mình có thể làm tốt hơn chút nữa”. Nhưng tôi tin diễn viên cần luôn cảm thấy đôi chút tiếc nuối với chính mình mới có thể tiến bộ. Những chỗ tôi chưa hài lòng, mẹ Jung‑eun khóc thật nhiều và bù đắp hoàn hảo, nên nhìn trên tổng thể thì đó là một cảnh quá tuyệt vời.

※ Phỏng vấn diễn viên Gong Hyo‑jin về 〈Gyeongju Gihaeng〉 sẽ tiếp tục ở Phần 2.

댓글 (0)

아직 댓글이 없습니다. 첫 댓글을 작성해보세요!

댓글 작성

×