Trên bán đảo Hàn Quốc, dù đợt "heat dome" tránh được cơn bão, rạp chiếu vẫn náo loạn như một cơn bão phòng vé. Những phim ra rạp ngày 29/7 là 〈Spider-Man: Brand New Day〉 và ngày 5/8 là 〈Odyssey〉 đã lần lượt vượt mốc 7 triệu và 6 triệu khán giả, đổ vào rạp một sức nóng giống như mùa hè. Tuy nhiên, dù nhà hàng có ngon đến đâu thì lâu ngày cũng ngán, khán giả cũng sẽ thèm một hương vị mới. Sau ba tuần liên tiếp phòng vé bị 'Người Nhện' và 'Người Trở Về' thống trị, nhiều khán giả chắc hẳn đang muốn tìm một nguồn năng lượng mới. Vì vậy, các phóng viên của Cineplay đã chọn ra những tác phẩm đang chiếu hoặc sắp chiếu để giới thiệu. Dù không phải bom tấn, những phim này đủ để để lại dư âm sâu sắc cho khán giả, đáng để bạn quan tâm.

Seong Chan-eol — Một trải nghiệm nhập vai như bị quăng thẳng vào chiến trường: 〈Warfare〉 (khởi chiếu ngày 19/8)
Phải chăng 〈Civil War: Age of Division〉 đã khơi dậy một thôi thúc nào đó ở Alex Garland? Đạo diễn Alex Garland đã trở lại với một bộ phim mang đúng chất quân sự. Tác phẩm tiếp theo của ông, 〈Warfare〉, kể câu chuyện của một tiểu đội thuộc lực lượng Navy SEAL của Hải quân bị cô lập do phục kích ngay sau trận Ramadi, Iraq năm 2006; phim còn có sự tham gia với vai trò đồng đạo diễn của cựu Navy SEAL Ray Mendoza, người từng có mặt tại hiện trường vào thời điểm đó. Trên màn ảnh, chiến tranh thường được tái hiện như những cuộc tiêu hao quy mô lớn, nhưng 〈Warfare〉 cho khán giả thấy cách cuộc chiến hiện đại diễn ra trên một chiến trường cục bộ ở cấp tiểu đội. Thời gian chờ triển khai đầy căng thẳng kéo dài cả ngày và việc chuẩn bị đối phó những tình huống khẩn cấp xảy ra bất ngờ khiến khán giả phải nín thở. Một số diễn viên trong phim có khuôn mặt quen thuộc, và ngay ở khoảnh khắc họ phủ đầy bụi chiến trường, họ nhập vai các binh sĩ lúc đó một cách hoàn toàn, truyền tải trọn vẹn nỗi đau và trạng thái rối loạn. Vì lấy bối cảnh là các chiến dịch cấp tiểu đội, yếu tố hình ảnh hoành tráng theo kiểu 'phim chiến tranh' có phần khiêm tốn. Tuy nhiên, đây không phải là câu chuyện về những đơn vị tinh nhuệ đánh thắng trăm người, mà là cơ hội để khán giả có một trải nghiệm nhập vai về khoảng thời gian binh lính phải chịu đựng ở vùng Trung Đông bỏng cháy; nên xem ở phòng chiếu có hệ thống âm thanh tốt để cảm nhận như đang đứng giữa lòng trận địa đối phương.

Kim Ji-yeon — K-Mad Max, K-Odyssey: 〈Gyeongju Trip〉 (khởi chiếu ngày 26/8)
Mùa hè thường là thời điểm liên tiếp các phim tentpole ra rạp, nhưng kỳ lạ là, ngoại trừ 〈Hope〉, thông tin về các phim thể loại Hàn Quốc khá lặng. Khi các bom tấn Hollywood như 〈Odyssey〉 và 〈Spider-Man: Brand New Day〉 chiếm lĩnh các rạp Hàn Quốc mùa hè này, một phim thể loại mang tính hài và cảm xúc rất Hàn Quốc đã xuất hiện.
Tất nhiên, có thể đặt câu hỏi liệu có phù hợp khi gọi 〈Gyeongju Trip〉 là một 'phim thể loại' hay không, nhưng rõ ràng phim đong đầy các yếu tố giải trí mang tính thể loại như thriller, tội phạm và hành động. Hình ảnh một gia đình nhỏ chạy đi để trả thù vừa nối tiếp truyền thống phim trả thù Hàn Quốc, vừa chú trọng nhiều hơn tới quá trình và tâm lý thay vì chỉ hành động trả thù đơn thuần, bẻ cong công thức của dòng phim trả thù mang tính cá nhân.
Nhìn lại, lời đùa rằng đạo diễn Kim Mi-jo mơ về một bộ phim giống 〈Mad Max〉 không chỉ là câu nói đùa. Bộ phim dài đầu tay của Kim Mi-jo, 〈Seagull〉 (2020), và phim thương mại đầu tay của bà, 〈Gyeongju Trip〉, đều xoay quanh những chuyến hành trình. Dĩ nhiên phim trước là xe nhỏ, phim sau là một chiếc xe van cũ nát. Có thể bởi vì đó là câu chuyện về một mẹ con trải qua mất mát trên 'con đường đi trả thù', giải tỏa khúc mắc và chữa lành theo từng cách, nên 〈Gyeongju Trip〉 có vài nét tương đồng với 〈Odyssey〉.

Ju Seong-chul — Phim gia đình hay nhất năm nay? 〈What Should I Have Done?〉 (khởi chiếu ngày 29/7)
Hiện đã hơn một tháng sau khi ra rạp và đang tiến tới con số khoảng 80.000 khán giả, có một phim nhỏ nhưng đầy đồng cảm rất đáng quý. Bộ phim với tựa đề lạ lẫm 〈What Should I Have Done?〉 chỉ khiến người xem hiểu được ý nghĩa của tiêu đề khi thời lượng phim đã trôi qua. Và người xem cũng nhận ra rằng chủ ngữ của câu hỏi ấy mở rộng từ 'tôi' sang 'chúng ta'. Người chị dịu dàng và đầy triển vọng bỗng xuất hiện triệu chứng tâm thần phân liệt, và cha mẹ thay vì đưa chị đến viện thì khóa cửa nhà lại. Tại ngôi nhà đóng kín, đạo diễn Fujino Tomoaki — em trai của người chị — đã bắt đầu ghi lại mọi chuyện, trước hết không phải để tố cáo hay phơi bày, mà từ một tâm thế mắc kẹt trong một thế lưỡng nan không lối thoát: anh không thể quay lưng trước người chị bị cha mẹ cô lập, đồng thời cũng là con của những người cha mẹ ấy. Thời gian ghi hình trong ngôi nhà đóng kín kéo dài tới 25 năm, ghi lại hình ảnh người chị khi ở tuổi 30 và 40. Sau đó, mong muốn của anh mở rộng thành một khát vọng để chuyện tương tự không lặp lại, không chỉ trong gia đình mình mà còn nhằm tới một xã hội đầy thiếu hiểu biết và định kiến. Anh hẳn không thể tưởng tượng rằng những hình ảnh đó lại được ghi lại và trở thành một tác phẩm để người khác cùng chia sẻ. Điều đáng sợ hơn cả so với bệnh tâm thần phân liệt chính là định kiến sâu sắc. Người thực sự đau là người chị hay là cha mẹ? Đạo diễn Fujino Tomoaki đặt ra câu hỏi khó cho cha mẹ đang già cùng người chị, với mong muốn chuyện này sẽ không lặp lại. Câu hỏi đó cũng nhắm tới một xã hội đầy thiếu hiểu biết và định kiến. 'Nếu là mình, mình sẽ làm gì?' ít phim nào khiến bước chân rời rạp nặng nề như vậy trong năm nay.





댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기