※ Phỏng vấn diễn viên Jung Ho-yeon về 〈Hope〉 tiếp tục ở Phần 1.

Đạo diễn Na Hong-jin nổi tiếng là không thỏa hiệp khi quay phim, còn cảm nhận thực tế của chị sau khi trải nghiệm trường quay như thế nào?
Với tôi, sự không thỏa hiệp của đạo diễn là một phước lành đối với một diễn viên mới. Ông ấy gợi ý những chi tiết mà tôi chưa nghĩ tới chỉ trong vài take, và theo từng lần quay tôi cảm thấy tốt hơn. Vì đạo diễn không chịu thỏa hiệp, ngược lại tôi cảm thấy tự do hơn trước ống kính. Ở hiện trường của ông không có cảnh NG. Vấn đề không phải take nào sai, mà là sẽ sử dụng mỗi take theo cách nào. Ông không để lại ấn tượng rằng tôi đã làm sai. Mỗi take đều có lý do: thử cách này, thử cách kia. Cảnh đầu tiên tôi xuất hiện được quay liền mạch, không cắt, suốt hơn 20 take. Ban đầu tôi chuẩn bị và cố gắng làm hoàn hảo, nhưng sau khoảng 20 take diễn viên bắt đầu ít làm theo suy nghĩ ban đầu mà chuyển sang bản năng. Có lẽ đạo diễn muốn bắt được khoảnh khắc đó. Hình ảnh Seong-ae thật sự mệt mỏi. Những khoảnh khắc đó được ghi nhận để đạo diễn cân nhắc sẽ chọn phần nào trong phòng dựng. Một câu của đạo diễn mà tôi còn nhớ là: “Tiền sản xuất tồn tại vì sản xuất; sản xuất tồn tại vì hậu kỳ; và chúng ta quay phim là vì điều đó.” Tôi thấy câu đó dễ hiểu nên có thể đồng ý với việc quay nhiều take như vậy.

Cảnh mở đầu đó thật sự ấn tượng.
Người làm phim thường nói rằng cảnh xuất hiện đầu tiên và cảnh ra đi của một nhân vật rất quan trọng. Tôi không rõ đó là sự chu đáo hay kế hoạch của đạo diễn, nhưng cảnh đó được quay giữa quá trình quay và chúng tôi đã quay ở nhiều góc độ khác nhau. Có lẽ mất gần một ngày rưỡi để quay. Lúc đầu tôi cầm súng nhìn chăm chú, nhưng sau một lúc ánh mắt tôi trở nên mệt mỏi như vậy. Sau trải nghiệm đó, tôi thấy đôi khi diễn viên quen mặt lại mang tới cảm giác tươi mới trong phim của đạo diễn, và có lẽ đó là tài năng của ông khi khai thác những phương diện chưa được lên kế hoạch. Tôi thật sự hạnh phúc ở khía cạnh đó, vì khán giả có thể thấy một gương mặt mới.
Đoạn đối thoại trong chuỗi cảnh cuối thật vui. Đó là cảnh sôi động nhất trong 〈Hope〉; khi quay thì ra sao?
Phần đó chúng tôi không quay nhiều. Vì là giai đoạn cuối của quá trình quay nên mọi người đã ăn ý với nhau. Đạo diễn đã làm rất nhiều công việc chuẩn bị từ trước, và đội võ thuật của 〈Hope〉 thực sự là sự tập hợp kinh nghiệm và năng lực của các đội võ thuật điện ảnh Hàn Quốc. Những người trong đội là những người từng làm chỉ đạo võ thuật cho các phim khác. Đó là thành quả của chính đội ngũ ấy. Sau này tôi mong có dịp để chúc mừng đội võ thuật. Nhiều người đã chuẩn bị rất kỹ để nếu không thực hiện theo kế hoạch A thì còn có kế hoạch B. Thông thường khi quay phim có khái niệm master shot rồi quay tới cận cảnh hay insert, nhưng 〈Hope〉 được đạo diễn tính toán tỉ mỉ đến từng cỡ cảnh nên từng phần đều được quay đúng kích cỡ, không có việc lặp đi lặp lại quá mức. Điều đó giúp an toàn hơn. Khi quay đoạn đó, diễn viên còn phải lo phân bổ thể lực nên có sự quan tâm, nhường nhịn lẫn nhau. Lúc đó là thời điểm mọi người đã dần tin tưởng nhau, nên tôi không thấy quá vất vả như tưởng tượng. Những lời thoại trong cảnh đó có lẽ do đạo diễn đề xuất ngay ở hiện trường. Ông đề nghị chúng tôi lấp đầy cảnh quay bằng những phản ứng như vậy. Lúc ấy ai cũng nói nhiều: reo hò, chúc mừng, nên đạo diễn cũng gợi ý thử cái này, cái kia rồi mọi thứ được lấp đầy. Vì lúc đó đã nhập vai vào tác phẩm nên tôi không thấy những lời thoại đó khó. Cá nhân tôi thấy gu hài hước của đạo diễn rất hợp với mình, nên mọi ý tưởng ông đưa đều hay.

Gần đây có bức ảnh chị đi du lịch cùng Kim Ji-soo và Lee Hyeri gây chú ý. Ba người quen nhau như thế nào?
Trước hết chúng tôi cùng tuổi. Tôi đã biết Lee Hyeri từ trước, và chúng tôi gặp nhau khi tập pilates nên cả ba tụ họp được. Ban đầu dự định là đi Jeju! Chúng tôi nói chuyện đó từ hai năm trước nhưng lịch trình mỗi người không khớp nên mãi đến giờ mới đi. Khi đặt Jeju thì hết chỗ, nên cuối cùng chúng tôi đã đến một chỗ trông đẹp ở vùng núi Muju.
Sau khi đi Liên hoan phim Cannes và buổi chiếu dành cho báo chí/phân phối, có phản hồi nào khiến chị ấn tượng không?
Người ta nói phim táo bạo? phim mạnh dạn? Tôi còn mới với điện ảnh Hàn nên hơi dè dặt khi nói, nhưng tôi nghĩ điện ảnh Hàn đã phát triển đủ để thử những điều như thế. Tôi thấy tự hào. Có thể chỉ có đạo diễn Na Hong-jin mới dám thực hiện những thử nghiệm táo bạo như vậy. Chỉ việc được tham gia thôi cũng khiến tôi tự hào. Tôi biết ơn mọi đánh giá về tôi. Dù là phản ứng tích cực hay tiêu cực, được quan tâm là một phước lành to lớn. Chỉ việc có nhiều câu hỏi như vậy cũng khiến tôi thấy mình đang sống một cuộc đời may mắn.

Chị bắt đầu diễn xuất sau khi hoạt động với tư cách người mẫu. Cuộc sống của chị thay đổi thế nào so với trước?
Việc được nhiều người nhận ra trở nên nhiều hơn. Trước đây tôi thường đi công tác nước ngoài nhiều nên lối sống phần nào giống nhau. Nhưng giờ thật sự có nhiều người nhận ra tôi. Về bản chất công việc, nếu nói về mặt kỹ thuật thì có khác biệt rõ ràng, nhưng tôi nghĩ bản chất của việc trình diễn trên sân khấu vẫn không thay đổi. Cách sử dụng cơ thể hay biểu đạt trở nên đa dạng hơn; những khác biệt về kỹ thuật là có. Tôi đang tiếp tục học hỏi và rèn luyện. Vậy nên có thay đổi nhưng cũng không thay đổi? Những người thân quen quanh tôi và không gian sinh hoạt của tôi không đổi. Tôi vẫn là người làm việc chăm chỉ như trước. Tôi cố giữ thái độ làm việc nghiêm túc. Có lẽ đó là lý do đạo diễn nói tôi giống Seong-ae chăng? (cười)
Dù đã tham gia nhiều phim lớn, kinh nghiệm và cách biểu đạt hẳn đã lớn lên nhiều. Về cảm xúc, chị thấy thế nào?
Gần đây tôi tới F1 Grand Prix và tham gia sự kiện mở chiếc rương đựng cúp. Nếu gán quá nhiều ý nghĩa thì tôi thấy rất hồi hộp. Tự hỏi sao mình lại làm việc quan trọng như vậy. Tôi lo lắng đến mức cố tình tiếp cận công việc một cách thực tế: “đi mấy bước, làm như thế này, tay để sao”. Tôi suy nghĩ các phương án thực tế để giải quyết. Nếu rơi vào cảm xúc thì tâm trạng sẽ lên xuống, lúc vui lúc nặng nề… Nên khi nghĩ đó là nhiệm vụ cần thực hiện theo cách thực tế thì tôi thấy dễ chịu hơn. Bây giờ tôi cố gắng tiếp cận theo hướng đó. Ngay sau thời điểm 〈Squid Game〉, có giai đoạn tôi lo lắng vì phản ứng mà mình không nghĩ tới. Tôi sợ hãi, tự hỏi liệu cuộc sống của mình có đổi thay không. Đó là một thay đổi chưa biết nên tôi bị cuốn vào cảm xúc và bất an. Tôi cũng học tiếng Anh chăm chỉ, nhưng khi phỏng vấn với các phóng viên nước ngoài tôi thấy mình còn thiếu ở khía cạnh truyền đạt suy nghĩ. Ở môi trường đó, cảm giác áp lực đến với tôi nên có thời điểm tôi muốn cho mình thời gian. Thay vì quyết định vội, tôi dành thời gian bên người thân để tìm cách giải quyết: nếu mất ngủ thì tập luyện nhiều hơn; nếu thiếu tiếng Anh thì học; nếu thiếu thể lực thì rèn luyện. Tìm các biện pháp thực tế như vậy đã giúp giảm bớt nỗi sợ về cái chưa biết. Tôi thấy sự mềm dẻo đó đang được áp dụng vào cuộc sống mình.
Chị nghĩ 〈Hope〉 là một bộ phim như thế nào?
Khi quay tôi tiếp cận dưới góc độ Seong-ae và tập trung vào lập trường của nhân vật. Nếu nhìn tổng thể tác phẩm, điều đạo diễn nói từ đầu là: “Nhiều việc bắt đầu từ sự khác biệt về lập trường rồi trải qua một loạt quá trình và cuối cùng kết luận một cách bi kịch — điều đó xảy ra nhiều trong cuộc sống.” Vì vậy tôi nghĩ phim không chỉ nói về lập trường của con người mà còn là khác biệt về lập trường giữa mọi vật. Giống như trong những khoảnh khắc bi kịch vẫn có hài hước, bộ phim này cũng hoà quyện những yếu tố đó rất tốt.
Bước tiếp theo của diễn viên Jung Ho-yeon sẽ là gì?
Thực ra tôi rất muốn thử diễn kịch. Nếu lịch trình cho phép trong thời gian tới… sân khấu cần chuẩn bị và trong thời gian diễn trên sân khấu khó thể làm các công việc khác, nên tôi sẽ sắp xếp lịch để thử diễn kịch. Khi gặp những đạo diễn thích long-take, tôi nghĩ sẽ thú vị nếu làm điều đó với nhịp dài hơn, và là cơ hội để tôi tiến bộ hơn với tư cách diễn viên. Tôi muốn trải nghiệm sống với nhân vật trên sân khấu. Hiện không có dự án bắt đầu ngay lập tức nhưng tôi muốn thử. Tôi đã gặp đàn chị như Cate Blanchett (cười) và đàn anh Hwang Jung-min; cả hai đều từng làm kịch. Nhiều diễn viên nước ngoài cũng bắt đầu từ kịch. Ai đó đã nói rằng “đích đến cuối cùng trong trình diễn của diễn viên là sân khấu kịch”. Lúc lên sân khấu mọi thứ chỉ còn thuộc về diễn viên. Tôi muốn thử trải nghiệm đáng sợ đó. (cười) Tôi cũng rất thích phần trình diễn của Jin Seon-kyu trong “Chúng ta đi karaoke rồi nói chuyện nhé?” gần đây. Gần đây tôi xem bạn Mỹ của tôi, Ayo Edebiri, diễn vở Proof và tôi thực sự ghen tỵ.



댓글 (0)
댓글 작성
댓글을 작성하려면 로그인이 필요합니다.
로그인하기